Thuận tay dắt ra một " Bảo bảo "

[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo”] chương 44

Chương 44: Tiểu Tiểu vs Hoàng thượng thối (1)

“Vậy chưa chắc, nếu không thì đi qua xem xem, lột ra không phải biết rồi sao…..”

Sóc vương nói xong, thuận thế đi lên phía trước vài bước, lúc đầu Hỷ công công nghe đến hồ đồ đột nhiên hiểu ra, hai tay hướng cái mông của mình sờ thử——

Mẹ của ta ơi, từ lúc nào, trên mông lại rách một lỗ to như vậy? chẳng lẽ lúc nãy té ngã bị ma…….

Nghĩ đến lúc nãy trên mông có cảm giác mát mát, Hỷ công công vội xoay người lại, hoảng sợ nói với Hoàng thượng:

“Hoàng thượng, đây là do quỷ nháo ở lãnh cung làm đó, tay của quỷ sờ lên, rất mát rất lạnh, lúc nô nài muốn chạy về, còn nhìn thấy lửa ma nữa……”

Sóc vương thấy Hỷ công công xoay người rồi, vẫn còn muốn ra phía sau nghiên cứu xem xem ai nói đúng, Hoàng thượng cười nói:

“Được rồi, Sóc, đừng nghịch Hỷ công công nữa. Hỷ công công, ngươi nhanh chóng thu thập một chút, trẫm cùng ngươi qua đó xem xem rốt cuộc là ma quỷ gì đang tác quái!”

“Ack…..” Hỷ công công chấn kinh nhìn về phía Hoàng thượng, nhất thời quên luôn mình phải nói gì.

“Sao? Ngươi có ý kiến hả?” Hoàng thượng nhướn nhướn mày, nhìn cái bản mặt ‘te tua’ có chút ngây ngốc kia. Sau này còn phải để Hỷ công công ghi nhớ bản mặt ngày hôm nay, nêu như tâm tình mình không tốt, vẽ mấy cái này lên, tùy tiện ở trước mặt nói vài câu, đảm bảo sẽ cười đến đau cả bụng.

“Lão nô không dám, chỉ là bên kia nháo quỷ, lão nô sợ ma quỷ sẽ gây bất lợi cho Hoàng thượng,  Hoàng thượng vẫn là đừng nên qua đó……” Hỷ công công cúi thấp đầu, không dám nhìn Hoàng thượng nữa.

“Ha ha, Hoàng huynh, đệ nói đúng rồi, nội khố của Hỷ công công là hình tam giác!” Một tiếng cười lớn, Hỷ công công vội vàng dùng tay che cái mông lại, mặt đỏ cả lên muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

“Hỷ công công, ngây ngốc gì nữa? còn không mau thu thập đi?” Thấy sự quẫn bách của hắn, Hoàng thượng hảo tâm giúp hắn giải vây.

“Vâng! Vâng!” tay che mông lại, Hỷ công công cẩn thận thối lui ra ngoài cửa. cái bản mặt già của ta, lần này thật sự là bị mất hết rồi, Hỷ công công hướng trời ca thán!

Mười sáu cung đăng (*) mở đường, Hoàng thượng, Sóc vương còn có Hỷ công công, cộng thêm mấy cung nữ, thái giám, thị vệ đi theo, tổng cộng hơn trăm người rầm rầm rộ rộ đi về phía lãnh cung, lấy cớ  “dò xét quỷ tình”! mấy cung đăng uốn lượn dẫn đường, trong màn đêm đen tối. nhìn qua thật đúng là đồ sộ. rất nhiều cung nhân không biết xảy ra chuyện gì, lén lút từ xa nhìn đám người rầm rộ kia, có người vì để có được sự tưởng thưởng của chủ tử, mạo hiểm đi theo phía sau. Đương nhiên, chỉ dùng đầu ngón chân cũng biết nhiều người như vậy, khí phái lớn như vậy, tám chín phần là Hoàng thượng, bọn họ chỉ là xa xa mà nhìn theo, chứ không dám lại gần một bước——nếu như bị Hoàng thượng phát hiện, còn không phải sẽ bị hai chữ ‘chém đầu’ giải quyết hay sao?

(*) cung đăng: người cầm đèn lồng trong cung để soi đường.

“Hỷ công công, ngươi đang sợ hãi à?” cách lãnh cung càng gần, Hỷ công công run rẩy càng lợi hại mà theo chặt phía sau Hoàng thượng, ngay đến nói chuyện cũng lắp bắp: “Hoàng thượng……nô tài không……sợ….”

Không sợ mà còn phát run đến thế sao? Hoàng thượng hiểu rõ cười cười, nhưng không có vạch trần. Nơi cách lãnh cung không xa,  nhìn thấy chiếc lồng đèn và hộp thức ăn rớt trên mặt đất, suy nghĩ một chút, Hoàng thượng liền biết cái gì gọi là ‘lửa ma’ rồi, khóe miệng hắn khẽ  nhếch cười lạnh: “Hỷ công công, đây là cái mà ngươi gọi là ‘lửa ma’ đấy hả?”

Tiếp tục đi về phía trước, cách đó không xa liền nhìn thấy hòn đá không lớn lắm, kiêu ngạo nằm đó. Hỷ công công tỉ mỉ nhìn một cái, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, cảm tình cùng với hai lần vấp ngã kia đều là do nó tác quái? Mẹ ơi, là ai nói ‘mỗi người tự quét tuyết ở trước cửa, mặc xác sương gió trên ngói nhà người ta’ thế hả? Nếu như lần đầu tiên vấp ngã mình thuận tiện đem hòn đá hại người này dịch chuyển sang một bên, thì còn té ngã lần thứ hai được hay sao? Lại còn tưởng thái giám bưng thức ăn kia là ma nữa chứ?

Giờ thì hay rồi, mặt thì giống như ma, trên đường đi không biết đã có bao nhiêu người nhìn thấy, còn trên cái mông kia…….ngẫm lại bản thân là thiếp thân thái giám bên người Hoàng hượng, vốn là chuyện vinh quang biết bao, tất cả mọi người lớn nhỏ trong cung nhìn thấy mình đều tôn kính một tiếng Hỷ công công, nhưng chuyện đại tiếu lâm hôm nay mà truyền ra ngoài, bản thân cò có chỗ đứng trong cung hay sao…..

May mà, lần này Hoàng thượng không có trách mình, chỉ kêu thái giám đem hòn đá kia đi chỗ khác, nhìn sắc trời, hắn cười nói: “Sóc, nếu đã đến đây rồi, thì bồi trẫm vào trong xem mấy vị ái phi kia đi?”

Ái phi? Đã bị ném vào lãnh cung rồi, phải là tội phi chứ? Mấy lời như vậy, cũng chỉ có Hoàng thượng mặt không đỏ tim không đập nói ra thôi.

Kỳ thực, trong lòng Hoàng thượng là muốn xem bộ dáng nghèo túng của Tiểu Tiểu, nếu đã dám có dũng khí đắc tội ta, nàng ắt hẳn phải có sự chuẩn bị chết tại nơi này chứ? Hiện tại nàng đang ở trong đó làm gì? Khóc lóc, tức giận hay là…….

Trong lãnh cung im ắng, ngoại trừ một gian phòng sáng đèn ra, còn lại đều là một mảng tối đen. Trong lòng Hoàng thượng bắt đầu cao hứng , loại tình huống này đã nói rõ, nữ nhân kia đang bị phê phán? Hơặc là bị ngược đãi? Đúng lúc có thể qua đó xem nàng ta chết hay chưa, thuận tiện căn dặn mấy người kia không cần phải khách khí với nàng ta, sớm chết sớm siêu sinh nha!

“Hoàng thượng giá đáo!”

Theo tiếng hô, cung nhân nhanh chóng dẫn theo cung đăng đứng ngay ngắn trong viện, trong viện lúc đầu tối đen như mực thoáng chốc đã sáng rực cả lên, mà Hoàng thượng căn bản chưa có chuẩn bị vào đó, liền dừng trong viện tử, đợi các nàng ra ngoài.

Một người, hai người, ba người……dần dần, tất cả mọi người trong lãnh cung đều ra hết, ánh mắt sắc bén của Hoàng thượng quét về phía đám người đó, trong đó không có nàng!

Nhận ra điều này, khiến hắn có hơi chấn kinh, từ lúc nào mà mình lại nhỡ rõ nữ nhân đến vậy? liếc sơ một cái, liền có thể nhận ra nàng từ trong đám mấy chục người? Không được không được, nguy hiểm nguy hiểm——nữ nhân này quá nguy hiểm, nàng ta tiến cung cũng không phải mới một hai ngày, cớ sao bản thân đến bây giờ mới phát hiện ra điểm này chứ?

“Người trong lãnh cung đều ra hết chưa?” ánh mắt nguy hiểm liếc về phía trong phòng, nữ nhân kia tám chín phần là vẫn ở bên trong, giám không ra tiếp giá, gan của nàng quả là không nhỏ!

“Hồi Hoàng thượng, trong phòng không có người…..” Hoa Nguyên run rẩy đáp, nhưng nàng không dám nói Tiên phi trốn ở bên trong, nhớ lại sự bi thảm của ma ma, nói rồi, người kế tiếp e rằng sẽ là nàng nha!

End Chương 44

One thought on “[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo”] chương 44

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s