Thuận tay dắt ra một " Bảo bảo "

[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo] Chương 152.1

Chương 152.1

Anh Nhi bĩu môi khinh thường:

“Cô chính là Tiên phi trước kia sao? Nghe nói cô trở về rồi, nhưng cô còn có mặt mũi mà về à, dẫn theo…”

Một phụ nữ lớn bụng, Hoàng thượng sẽ không thích nàng ta nữa, Anh Nhi suy tính trong lòng, không ngờ một cái tát nữa lại bợp tới, ả tức giận nói:

“Cô…sao cô có thể đánh ta? Cô không biết ta là…”

“Ngươi là ai? Người đâu, vả miệng thật mạnh cho ta, vả đến khi ả bồi tội với ta thì ngừng!”

Dám ức hiếp Hoa Nguyên như vậy, còn không để mình vào mắt, nô tài như vậy, đúng là muốn ăn đòn mà. Nếu như Lân vương không tịch thu độc dược trên người nàng, sớm đã đem hầu ả một phen rồi.

Bốp bốp…

Mấy cung nữ phía sau đều là do mình dẫn đến, nghe thấy lời nói của Tiểu Tiểu, các nàng liền đánh không chút khách khí, mà Hoa Nguyên tựa như còn chưa hoàn hồn lại, ngơ ngác nhìn Tiểu Tiểu.

“Sao thế, Hoa Nguyên? Không phải nhìn thấy ta nên ngốc luôn rồi đấy chứ?”

Tiểu Tiểu khẽ than một tiếng, lúc trước nàng chưa từng nghĩ tới, hai người sẽ gặp mặt dưới tình huống như thế này.

“Ta…nương nương, ta…”

Khẩn trương đến nỗi nói không nên lời, nương nương biết được mình theo Hoàng thượng rồi, không biết sẽ nhìn mình ra sao? Lúc nãy nàng ấy ra mặt vì nàng, nàng rất cảm kích nàng ấy.

“Đừng nói nữa, nghe theo trái tim mình là được! Khi đó cô nên nói thật cho ta biết, Hoa Nguyên, cô là một cô nương tốt, Hoàng thượng có cô chăm sóc, là phúc khí của ngài ấy!”

Nhìn nàng ta một cách thương tiếc, Hoàng thượng bây giờ vẫn chưa chết tâm với mình, Hoa Nguyên chắc cũng chịu nhiều đau khổ rồi nhỉ? Nhưng dù là vậy, nàng ta vẫn lựa chọn ở lại bên cạnh Hoàng thượng, chân tình như vậy khiến Tiểu Tiểu cảm động. Hoàng thượng à, ngài nên từ bỏ rồi, cẩn thận nhìn bên cạnh ngài, phía sau ngài cũng có người nhớ nhung ngài giống như ngài nhớ nhung Tiểu Tiểu vậy.

“Nhưng mà, nương nương…”

Hoa Nguyên muốn giải thích gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt trở về, nên nói gì đây? Bảo nàng ấy tha thứ sao? Tha thứ thế nào, Tiểu Tiểu vốn chưa từng trách tội nàng.

“Không cần nói nữa, ta đều biết cả. Hoa Nguyên, nếu cô sớm nói cho ta biết tâm tư của cô, nói không chừng bây giờ cô và Hoàng thượng đã…”

Trong lòng vẫn luôn bận tâm đến Hoa Nguyên, nên sau bữa tối Tiểu Tiểu mới đi ra ngoài dạo, nghe thấy bên này có dị động nàng mới nhẹ nhàng đi tới, đúng lúc nhìn thấy Hoa Nguyên bị gây khó dễ.

“Sau này, nếu như còn dám bất kính với Hoa Nguyên như vậy nữa, thì đừng trách ta không khách khí…”

Nhìn thấy gương mặt cô cung nữ kia bị biến dạng nghiêm trọng, lúc nãy các nàng đánh khá dùng sức. Tiểu Tiểu ra hiệu các nàng dừng tay, lạnh lùng nói lời uy hiếp.

“Cô…Không phải nói đánh chó phải ngó mặt chủ sao? Cô…Hoàng thượng biết được rồi, sẽ không…”

Mỗi một câu nói miệng đều đau gần chết, Anh Nhi cố chấp nhìn Tiểu Tiểu, ngữ khí chẳng có chút yếu xìu nào.

“Vậy sao? Ngươi để Hoàng thượng biết thử xem, nói không chừng, trừng phạt ngài ấy dành cho ngươi còn nghiêm khắc hơn của ta gấp bội ấy chứ. Hoa Nguyên, ta về trước đây, nếu để Lân vương tìm đến thì phiền phức lắm, rảnh rỗi ta sẽ lại đến tìm cô…”

Tiểu Tiểu vẫy vẫy tay, chẳng thèm ngó đến Anh Nhi vừa bị đánh kia cái nào, người liền vội vã chạy ra ngoài, người trong phòng đều yên lặng nhìn bên ngoài, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, ngây ngốc nhìn bóng dáng ẩn trong đêm tối kia…

“Ngụy công công, cô gái ban nãy kia, xem rồi xử lý đi!”

Tiểu Tiểu nói đúng, xử phạt lúc nãy của nàng đích thực là rất nhẹ, nếu như để hắn biết rồi, hắn sẽ không bỏ qua cho ả như vậy, cho dù là lén nhìn thấy cũng không được! Ả dám nói như vậy với Tiểu Tiểu, thì nên nghĩ đến hậu quả của việc đó!

~~~~~~~~

“Ha ha…”

Hoàng thượng và mấy vị vương gia đang thiết yến ở Ngự hoa viên, mấy người bọn hắn khó khăn lắm mới tụ lại với nhau, cộng thêm thời tiết hôm nay không tệ, mấy người liền ở Ngự hoa viên vừa uống rượu vừa ngắm hoa, trò chuyện. Chỉ cần chuyện không liên quan đến Tiểu Tiểu, quan hệ của mấy người họ vẫn rất tốt.

“Ai?”

Mọi người chỉ nghe thấy tiếng cười, đi tìm xung quanh, nhưng một cái bóng cũng chẳng thấy, ám vệ phụ cận Ngự hoa viên đều trở nên phòng bị, Hoàng thượng và mấy vị vương gia đều đồng thanh hỏi.

Lân vương trước ngây ra một lúc, nhưng nghe thấy giọng hơi quen, nghĩ kĩ một hồi, mới nhớ ra người đấy là ai, bưng ly rượu bên cạnh lên, hắn mỉm cười nói:

“Sư phụ, nếu đã đến rồi, sao còn cố ra vẻ huyền bí chứ? Chọn ngày không bằng gặp dịp, sư phụ hãy hiện thân ra uống một ly nào!”

Hoàng thượng kinh ngạc nhìn Lân vương, sư phụ? Lân vương từ lúc nào có một một sư phụ mà mình không biết nhỉ? Một bóng trắng đáp lời mà xuống, một ông lão bạch y râu tóc bạc phơ theo tiếng gọi mà đáp xuống đất:

“Tiểu tử, ngươi được đấy, nhanh như vậy đã nghe ra là lão phu, Tiểu Tiểu cái con bé kia đúng là có mắt nhìn, nó tuy hơi ngốc một chút, nhưng ánh mắt quả thật không tồi, khá lắm khá lắm…”

Hoàng thượng ngạc nhiên nhìn ông lão này, ông lão này hắn từng gặp qua, không ngờ ông ta ban ngày ban mặt bay vào hoàng cung, có thể thấy võ công ông ta không yếu.

“Sư phụ, Tiểu Tiểu cũng không ngốc, chỉ là có lúc đầu óc hơi chểnh mảng chút thôi…”

Cùng lắm thì cũng chỉ hơi mơ hồ thôi? Lân vương bổ sung trong lòng, nhưng hắn không nói ra.

“Hà, thế cũng đúng. Nếu như Tiểu Tiểu thông minh được như Điểm Điểm thì tốt rồi. Lân, ngươi không nhắc, ta liền không để ý ta đúng là có hơi đói đấy?”

Ông lão chẳng thèm quan tâm đến đám người Hoàng thượng, trực tiếp ngồi bên cạnh Lân vương, cầm đũa lên liền bắt đầu ăn, khiến cho Hoàng thượng và mấy vị vương gia đều trợn to mắt – ông lão tuổi đã một bó to vậy rồi, tướng ăn vẫn bất nhã như thế này?

Thời gian ăn là một chung trà, ông lão rốt cuộc đặt đũa xuống, nhìn ly chén bừa bãi trên bàn, ông ha ha ha xoa bụng:

“Ừm, đồ ăn của hoàng cung đúng là ngon, ngon hơn đồ Tiểu Tiểu làm nhiều. Lân à, Điểm Điểm của ta đâu? Sao nó không ở đây?”

Lân vương cũng cười ôn hòa:

“Sư phụ, người cũng biết Tiểu Tiểu không yên tĩnh được giây phút nào mà, Điêm Điểm càng quậy hơn. Cho dù ta đi theo sau họ cả ngày, bọn họ cũng chẳng thể khiến ta yên tâm được, cho nên…ta đã nghĩ ra được một cách khiến cho bọn họ trở nên yên tĩnh…”

Lân vương cười hớn hở, ông lão trợn to mắt vẻ không tin, hai người đó ông rất hiểu, làm cách nào mà hắn khiến bọn họ trở nên yên ổn?

“Có chuyện tốt vậy à? Lân, ngươi nói mau, mau nói cho ta!”

Tựa như đứa trẻ bướng bỉnh, ông lão kích động suýt nữa nhảy bật lên. Rốt cuộc ông mệt gần chết rồi, vì Tiểu Tiểu, vì Điểm Điểm, cũng vì cả nhà bọn họ mà bận bịu, ông ăn không ngon ngủ không yên, phỏng chừng ít nhất cũng tốn hết mấy năm tuổi thọ ấy chứ?

Lân vương bật cười ha ha, sư phụ của Tiểu Tiểu, thật đúng là một ông lão thú vị, ông không những nuôi lớn Tiểu Tiểu nên người, còn giúp Tiểu Tiểu nuôi nấng Điểm Điểm, lại vì Tiểu Tiểu cứu cả nhà Vu tướng…

“Thật ra cũng rất đơn giản, hai người họ đều nghịch ngợm như vậy, chỉ cần để một người quản người còn lại là được rồi…”

Kỳ thực, hắn chẳng qua chỉ lựa mấy câu dễ nghe nói với Điểm Điểm, bảo Điểm Điểm ở nhà trông chừng Tiểu Tiểu thật kĩ, đừng để nàng chạy lung tung, đụng tùm lum. Nói Điểm Điểm là đại nam nhân, phải bảo vệ Tiểu Tiểu và muội muội cho tốt. Con nít vĩnh viễn cần được khen ngợi, mà Điểm Điểm cũng không ngoại lệ, nghe thấy mình khen xong, nó vui vẻ hẳn lên, thề son sắt nói nó sẽ làm được, kết quả hai ngày nay thằng bé đích thực là làm rất khá.

“Lân, như vậy là được rồi sao? Đơn giản như vậy?”

Ông lão không tin hỏi, Lân vương vội gật đầu:

“Đã hai ngày rồi, hai ngày nay Điểm Điểm làm rất tốt!”

Ông lão bật cười sang sảng, vuốt chòm râu trắng xóa:

“Vậy thì tốt. Vốn ta muốn đến để dẫn Điểm Điểm rời đi, Điểm Điểm cũng đã đến lúc ra ngoài học hỏi, nhưng giờ thấy ngươi và nó ở chung khá hài hòa, mà sinh phụ của Điểm Điểm cũng điều tra được kha khá rồi, ông lão ta đây không quản nữa. Đúng rồi, sinh phụ của Điểm Điểm là ai thế? Các ngươi đã xác định chưa?”

Nhìn mấy gương mặt từa tựa nhau, ông lão lại lần nữa khen sự thần kì của tạo hóa, bọn họ đều quá giống với Điểm Điểm, cho nên để xác định được rất khó.

“Chắc hẳn là Hoàng thượng. Kết quả tạm thời là vậy!”

Sóc vương khẽ thở dài một tiếng, hiện giờ có Hoàng thượng và Lân vương, hắn không có cửa nữa rồi. Haizz, đến lúc nào, mình mới có thể quang minh chính đại theo đuổi Tiểu Tiểu chứ?

“Hoàng thượng?”

Ông lão nhìn dáng vẻ hiên ngang của Hoàng thượng, cười ha ha nói:

“Cũng có khả năng, nhưng các ngươi cũng không chắc chắn, đúng chứ? Vì chuyện đêm đó, các ngươi chẳng một ai nhớ rõ ràng, cũng giống Tiểu Tiểu vậy, có vẻ như biết được sự việc tối hôm đó, nhưng…cụ thể thì, các ngươi đều không nhớ gì cả, chỉ tự mình suy đoán mà thôi!”

Nghe ông lão nói như vậy, mọi người đều ngại ngùng cúi đầu, khi đó bọn họ đích thực là đáng xấu hổ, thật ra không chỉ bọn họ, cả hoàng thất đều mất mặt, cho nên chuyện này mới không truy cứu tiết lộ ra bên ngoài. Nếu không vì sự xuất hiện của Tiểu Tiểu và Điểm Điểm, bây giờ bọn họ căn bản sẽ không nhớ đến chuyện này nữa.

“Sư phụ, ý của người là, bọn ta không chỉ trúng ảo dược, còn trúng độc khác nữa?”

Lân vương khẩn trương nhìn ông lão, bây giờ hắn rất tin tưởng, đáp án chân chính sắp xuất hiện rồi. Lời Hoàng thượng nói có lẽ là giả, nhưng lời ông lão nói tuyệt đối không giả được, là thật!

“Có thể nói là vậy, thật ra nói như vậy cũng không đúng. Ảo dược thì có, nhưng sẽ không khiến cho các người quên đi chuyện hôm ấy, chân chính làm cho các ngươi quên đi những chuyện kia, là Vong Tình hương!”

Thu lại bộ dạng cười cợt, sắc mặt ông lão bỗng trở nên lạnh lẽo. Vong Tình hương, ông cũng vừa mới nghe cái tên này cách đây không lâu thôi, Vong Tình hương không màu không mùi không độc, cho dù là cao thủ chế độc dùng độc như Tiểu Tiểu cũng không phát hiện ra, huống hồ là cái đám hoàng tử không hiểu độc vật này?

“Vong Tình hương? Đây là độc dược gì? Sao ta chẳng có tí ấn tượng gì vậy?”

Gương mặt Lân vương cũng phát lạnh, xem ra, Phong quốc này không hề nói toàn bộ sự thật cho bọn họ, khi đó bọn chúng vốn chẳng nói gì về điểm này, mà bên này cứ tưởng là kết quả do ảo dược, cũng không tiếp truy nghiên cứu tỉ mỉ nữa.

“Vong Tình hương, là độc bất truyền của Mộng môn, khi đó không ai biết Phong quốc sao lại tìm ra được loại độc này, nhưng thứ khi đó bọn chúng dùng đúng là loại độc này. Cho nên, ký ức khi đó của các người đã bị phong ấn. Vốn dĩ ta muốn tìm ra Vong Tình hương để nghiên cứu thuốc giải, ngặt nỗi thuốc khi đó đã dùng hết toàn bộ, ta chỉ đành khắp nơi dò la tìm kiếm thuốc giải, cuối cùng chỉ tìm được một viên…”

Ông lão lấy ra một cái bình màu trắng, miệng khẽ thở dài:

“Có thuốc giải, tiếp tục nghiên cứu vốn không khó, chỉ là không ngờ, thuốc giải Vong Tình hương tuy không khó phối, nhưng thuốc dẫn của nó thì khó cầu. Thuốc dẫn của nó chính là mười giọt máu tươi của của Mộng cô người đã nghiên cứu ra Vong Tình hương, một giọt cũng không thể hơn, một giọt cũng không được thiếu. Biết được thuốc dẫn ta liền đi tìm Mộng cô, tìm gần nửa tháng trời mới biết Mộng cô sớm đã không còn ở nhân thế nữa. Cũng đúng thôi, năm đó Phong quốc làm loại chuyện này, sao có thể bỏ qua cho Mộng cô được chứ? Bốn năm trước, Mộng cô liền bỏ đi…cho nên, bây giờ thuốc giải chỉ có một viên này thôi. Có điều, độc của Vong Tình hương ngoài việc khiến cho người ta quên đi sự việc của đoạn thời gian đó, cũng chẳng có tác hại gì nhiều, cho nên các người có thể yên tâm được rồi. Thật ra một viên thuốc giải cũng đã đủ, Tiểu Tiểu là đương sự, chỉ cần cho nó uống, nó có thể nhớ lại tình huống đêm hôm đó, miêu tả dáng vẻ của người đàn ông đêm ấy là được, các người thấy sao?”

“Sư phụ, người nói là, chỉ cần ăn thuốc này, Tiểu Tiểu có thể nhớ lại tất cả mọi chuyện hôm ấy ư? Nhưng mà, nhưng mà…”

Có thể biết được chân tướng, trong lòng Lân vương kích động lắm, nhưng…nhưng bây giờ…hắn rất sợ!

“Nhưng mà, Tiểu Tiểu đang mang thai, thuốc này đối với Tiểu Tiểu…”

Có hại đến Tiểu Tiểu và đứa con của nàng không? Có thể biết được sự việc hôm đó đương nhiên là rất tốt, nhưng sức khỏe của Tiểu Tiểu cũng quan trọng. Nếu muốn biết chân tướng sự việc đêm đó mà phải làm hại đến Tiểu Tiểu và đứa con, hắn thà không biết còn hơn, Hoàng thượng muốn làm cha của Điểm Điểm, thì cứ để Hoàng thượng làm đi.

“Đúng rồi, lão tiền bối, thuốc này có tác dụng phụ gì không? Đừng làm tổn hại đến thân thể Tiểu Tiểu mới được.”

Hoàng thượng cũng cảm thán một tiếng, trong lòng cũng e sợ loại thuốc kì lạ này. Những chuyện trước đó thì hắn biết, nhưng sự việc đêm đó thì hắn không rõ ràng, cũng chính vì tất cả mọi người đều không rõ, nếu đều rõ ràng hết, thế…Tiểu Tiểu, còn quan hệ gì với hắn nữa? Nếu mình không phải cha của Điểm Điểm, mặt rồng của hắn biết giấu vào đâu?

Ông lão tựa như hiểu được nỗi bất an của Hoàng thượng, ông cười nói:

“Nhớ hết toàn bộ cũng rất khó khăn, nhưng nhớ một phần thì vẫn có thể, chỉ cần khi đó ta ở bên cạnh chỉ dẫn Tiểu Tiểu, nó chỉ cần miêu tả bộ dạng người đàn ông đó là được, chắc sẽ không tốn nhiều thời gian đâu…hơn nữa, thuốc cũng chẳng có tác dụng phụ gì, điều này các người có thể yên tâm.”

Diện mạo của người đàn ông kia? Đáp án sắp xuất hiện rồi sao, trong lòng mọi người đều khẩn trương đến kì lạ. Điểm Điểm, đứa bé thông minh đáng yêu đó, bé rốt cuộc là chủng của ai?

P/s: Hẹn gặp lại vào đầu tháng 12, chương cuối và phiên ngoại sẽ ra lò, thân ^^!

3 thoughts on “[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo] Chương 152.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s