Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 10.4

Chương 10.4

Ngọc Như Ý tức tối mà trừng Bạch Tiểu Mộc. “Con người của ta vốn không có trái tim, cho nên tuyệt đối sẽ không thật lòng xem Trầm Thiên Thu là bạn!”

Nhìn cảm xúc biểu lộ ra lúc này trên gương mặt yêu mĩ của Ngọc Như Ý khiến cho nàng nở nụ cười.

“Nếu như huynh không có trái tim, lúc này sao huynh lại tranh đấu khổ sở như vậy? Huynh đặt tên nơi này là Vô Tâm Hiên, chẳng qua chỉ là tự lừa mình dối người, trái tim của huynh vẫn còn đang yên ổn ở trong lồng ngực, trước giờ huynh không phải là một người vô tâm. Ta nghĩ lúc trước nhất định là huynh đã chịu rất nhiều vất vả, cho nên mới khiến huynh hận đời như bây giờ.”

Câu cuối cùng châm đúng vào chỗ đau của Ngọc Như Ý, mặt y biến sắc, tức giận nói: “Nàng đang nói năng bậy bạ gì thế hả? Trước giờ ta chưa từng chịu đựng vất vả gì cả!”

Vẻ mặt như vậy của y làm cho Bạch Tiểu Mộc càng thêm xác định rằng suy đoán của mình là không sai, người này nhất định là đã từng chịu nhiều đau khổ, cho nên mới tạo thành cái tính cách vui giận khó lường, nắng mưa thất thường như ngày nay.

Nàng không khỏi dịu giọng mà nói: “Giống như Trầm Thiên Thu đã sống sót qua cái tấm thân kịch độc chí mạng kia, chẳng phải huynh đã sống sót rồi hay sao? Hà tất phải canh cánh trong lòng những chuyện đã qua? Hãy hướng mắt về phía trước, không để quá khứ đeo bám nữa, huynh mới có thể thật sự vui vẻ.”

Nàng ta căn bản là không biết gì hết, dựa vào cái gì mà nói nhẹ nhàng như thế chứ? Sắc mặt Ngọc Như Ý tái mét, phất tay áo ngoảnh đầu bỏ đi.

Nhìn bóng lưng rời đi của y, Bạch Tiểu Mộc bỗng hiểu ra một chuyện, không phải y muốn có được tình yêu của nàng cho bằng được, mà là… muốn có một người yêu y sâu đậm giống như nàng đối với Trầm Thiên Thu, y chỉ là quá tịch mịch, cho nên mới khát cầu có một người vô oán vô hối mà yêu thương y.

 

Đã mười ngày Ngọc Như Ý không xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Mộc, nhưng thuốc của nàng thì y vẫn phái tỳ nữ đưa đến đúng giờ cho nàng.

Nàng thầm nghĩ, nhất định là những lời hôm đó đã chọc giận y, cho nên y mới không muốn gặp nàng. Nhưng từ đó cho thấy, những lời nàng nói hôm đó không khác sự thật là bao, cho nên y mới để bụng như vậy.

Tuy y cứ cố chia rẽ nàng và Trầm Thiên Thu, không thể tha thứ được, nhưng đối với Ngọc Như Ý, nàng vẫn mang lòng cảm kích, bởi vì nếu không có y, thì bây giờ nàng đã là một cỗ thi thể rồi, làm gì còn cơ hội mà gặp Trầm Thiên Thu nữa.

Hôm đó gặp được Trầm Thiên Thu, tuy khí sắc của hắn vẫn hơi tái nhợt, nhưng sắc mặt tím tái cùng với con ngươi màu xám xanh lúc trước kia đã khôi phục lại bình thường.

Cúi đầu nhìn hai tay, nàng quyến luyến mà nhớ tới ngày đó dùng hai tay này bưng lấy mặt hắn, độc của hắn đã được loại trừ, nàng sẽ không còn bởi vì chạm vào hắn mà trúng độc nữa.

Nàng thật sự rất muốn rất muốn gặp hắn, không biết bây giờ hắn đang làm gì?  Hay cũng giống như nàng, cũng nhớ tới nàng?

Khẽ thở dài, Bạch Tiểu Mộc ngẩng đầu lên, thoáng thấy một bóng người lẻn vào trong phòng, đánh ngất tỳ nữ đang đứng bênh cạnh, nàng kinh hãi, đang định lên tiếng, thì nghe thấy đối phương nói – “Là ta, Tiểu Mộc.” Nhẫn nhịn đã mười ngày, Trầm Thiên Thu không thể nhịn được nỗi nhớ nhung đối với nàng nữa. Lặng lẽ lẻn vào Vô Tâm Hiên gặp nàng.

Bạch Tiểu Mộc vui mừng nhảy xuống giường Noãn ngọc, nhào vào lòng hắn.

“Nàng vẫn khỏe chứ? Ngọc Như Ý có làm khó nàng không?” Ôm lấy nàng, hắn quan tâm hỏi.

“Không có, huynh ấy không làm khó ta, ta rất khỏe. Chàng thì sao?” Nàng ngẩng đầu tỉ mỉ nhìn hắn.

“Ta cũng rất khỏe. Chỉ là mỗi ngày nhớ tới nàng, nhưng lại không thể đến gặp nàng, làm ta như muốn phát điên.” Nỗi nhớ nhung trong mấy ngày nay không phải chỉ dăm ba câu là nói hết được, Trầm Thiên Thu chỉ có thể ôm chặt lấy nàng, hận không thể hòa làm một với nàng, từ nay không xa rời nữa.

“Chàng ráng nhịn đi, ta sẽ nghĩ cách khuyên Ngọc Như Ý thả ta đi.”

Trầm Thiên Thu lắc đầu nói: “Không, ta đã nghĩ rồi, bây giờ nàng vẫn còn cần đến giường Noãn ngọc để dưỡng khí hoạt huyết, giữ lấy tính mạng, nhưng nhiều nhất chỉ cần ba tháng đến nửa năm, chắc là đã có thể hồi phục lại rồi, đợi tới lúc đó ta sẽ lại đến đưa nàng đi, trong thời gian này nàng cứ ở lại đây trước.”

“Nhưng mà…”

Nàng vừa mới mở miệng, liền nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài phòng đi đến, hai người bỗng cả kinh, Trầm Thiên Thu vội vàng buông nàng ra, chuẩn bị rời đi từ ngoài cửa sổ, trước lúc sắp đi, nhìn tỳ nữ vẫn hôn mê chưa tỉnh, vội vàng kéo nàng ta đến bên cái tủ để giấu đi, nhưng như vậy thì hắn cũng không kịp đi nữa rồi, đành phải trốn theo.

Ngọc Như Ý đẩy cửa phòng ra, cặp mắt yêu mị kia quét nhìn trong phòng một lượt, sau đó mới nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc.

“Ban nãy hình như ta nhìn thấy con chuột nhắt lén la lén lút chạy vào đây, nàng có nhìn thấy không.”

“Không có.” Nàng bình tĩnh lắc đầu nói.

“Vậy sao? Không phải chuột nhắt à, thế thì có thể là gian phu đến Vô Tâm Hiên của ta để vụng trộm rồi.”

Y vẻ mặt thảnh thơi mà ngồi xuống, cười rồi nói: “Bạch Tiểu Mộc, nàng nói xem nếu như bắt được cái đồ vô sỉ này, nên trừng trị hắn như thế nào mới hay đây?”

Bạch Tiểu Mộc cắn môi, thấy y không ngừng liếc về phía nơi mà Trầm Thiên Thu đang ẩn thân, nàng khẩn trương mà vò chặt váy, thầm nghĩ, tám phần là Ngọc Như Ý đã biết Trầm Thiên Thu đến đây rồi, cho nên mới cố ý nói như vậy muốn chọc tức hắn.

Trầm Thiên Thu đang trốn cũng biết, cho nên cố gắng nhẫn nhịn sự nhạo báng và trêu ghẹo của Ngọc Như Ý, không chịu hiện thân. Tiểu Mộc còn cần phải ở lại đây để điều dưỡng thân thể, bất luận thế nào cũng không thể chọc giận Ngọc Như Ý.

Thấy nàng không trả lời, Ngọc Như Ý mở miệng tiếp: “Nàng nói xem, chúng ta lột sạch quần áo của tên gian phu này đi dạo khắp phố được không nhỉ?”

“…” Bạch Tiểu Mộc khẽ chau mày, lặng lẽ siết chặt tay, liều mạng nói với bản thân, nhỏ không nhịn sẽ hỏng việc lớn.

Thấy nàng mím chặt cánh môi, không lên tiếng, y cười ha ha: “Hay là đem hắn phanh thây trăm mảnh, từng đao từng đao lăng trì xử tử?”

“Huynh đừng tàn nhẫn như vậy có được không? Ngọc Như Ý?” Bạch Tiểu Mộc không nhịn được nữa mà tức giận quát lên. “Chỉ cần là người không thuận lòng huynh, thì huynh liền tùy ý mà lăng nhục họ hay sao?”

“Không sai, ta trước giờ không cứu người không vừa ý ta, nhưng nàng là ngoại lệ.” Y vươn tay nâng cằm nàng lên, chậm rãi nói: “Bời vì, nàng là vợ của bằng hữu.”

Vợ của bằng hữu? Bạch Tiểu Mộc hơi ngây ra, tiếp đó từ từ mà trợn to mắt. Y nói nàng là vợ của bằng hữu, nói như vậy y đã thừa nhận Trầm Thiên Thu là bạn rồi, cho nên, cho nên…sự việc đã có đường cứu vãn rồi sao? Nàng mừng rỡ mà nhìn y.

Ngọc Như Ý liếc về phía chiếc tử, trào phúng mà nói: “Còn không chịu ra à? Từ lúc nào mà ngươi lại trở thành con chuột nhắt không dám gặp ai thế hả? Trầm Thiên Thu.”

Lời vừa dứt, Trầm Thiên Thu đi ra từ phía sau chiếc tủ, nhìn Ngọc Như Ý với con mắt hoài nghi, không biết rốt cuộc là y muốn làm gì.

Nhìn hắn, Ngọc Như Ý cười trào phúng nói. “Chậc, từ lúc nào mà ngươi luyện được một thân công phu chịu đựng tốt thế hả, bất luận ban nãy ta lấy lời gì ra mà nhục nhã ngươi, ngươi cũng không tức giận, không ra là không ra.”

Trầm Thiên Thu nhìn chằm chằm y, bất luận y có kích hắn thế nào, vì Bạch Tiểu Mộc, hắn cũng sẽ không nổi giận.

“Ta sẽ rời khỏi nơi này, ngươi…”

Lời của hắn còn chưa nói xong, thì nghe Ngọc Như Ý nói: “Ngươi đừng vội đi, nếu ngươi đã thích Vô Tâm Hiên như vậy, đúng lúc ta phải rời đi ba tháng, trong thời gian này, ta sẽ tạm thời giao Vô Tâm Hiên cho ngươi trông coi, ngươi không được để Vô Tâm Hiên của ta thiếu một ngọn cây cọng cỏ nào đâu đấy, bằng không khi ta trở về, sẽ hỏi tội ngươi.”

Đây là ý gì? Bạch Tiểu Mộc và Trầm Thiên Thu nhìn nhau, lát sau, hai người bỗng nhiên tỉnh ngộ.

“Ngọc Như Ý, ý huynh là huynh không phản đối ta và Trầm Thiên Thu ở bên nhau, huynh còn muốn để chàng ở lại Vô Tâm Hiên cùng ta?”

“Hứ, ta chưa nói cái gì hết, ta chỉ là đúng lúc có việc phải đi ba tháng, trong thời gian này tạm thời giao Vô Tâm Hiên cho hắn thay ta trông coi.” Y nhướn nhướn mày. “Ai bảo ta chỉ có mỗi người bạn này để phó thác chứ.”

Nghe thấy y thừa nhận người bạn này là hắn, Trầm Thiên Thu đi về phía y, lộ ra một nụ cười thân thiết. “Ngọc Như Ý, ta bảo đảm sẽ thay ngươi coi sóc Vô Tâm Hiên cho thật tốt.” Biết y đã nghĩ thông, muốn thành toàn cho bọn họ, giờ đây trong lòng hắn tràn đầy cảm kích đối với Ngọc Như Ý.

“Tiếp lấy.” Trên gương mặt yêu mĩ lộ ra một nụ cười câu hồn, ném một cái bình về phía hắn.

“Đây là thuốc mà Bạch Tiểu Mộc phải uống trong ba tháng này, ta đã thay nàng ấy chế sẵn dược hoàn rồi.”

Đón lấy bình sứ, Trầm Thiên Thu thành tâm mà nói: “Ngọc Như Ý, cảm ơn.” Cám ơn y đã cứu sống Bạch Tiểu Mộc, cám ơn y, để cho bọn họ cuối cùng cũng được ở bên nhau.

Hai người nhìn nhau, Ngọc Như Ý kiêu ngạo mà ưỡn ngực. “Đợi ba tháng sau, ta sẽ dẫn một người không thua kém Bạch Tiểu Mộc, một cô gái một lòng yêu ta trở về.”

Một người con gái chỉ thuộc về y, một người con gái có thể vì y mà sống, vì y mà chết.

Bạch Tiểu Mộc cười dặn dò y. “Chúng tôi đợi huynh, nhưng có một chuyện huynh phải nhớ cho thật kĩ, nếu huynh muốn có được tình yêu của người khác, bản thân phải bỏ ra trước, chỉ có tình cảm đôi bên tình nguyện, mới có thể khiến cho con người thật sự hạnh phúc.”

 

 End Chương 10

One thought on “[Bái sai đường] Chương 10.4

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s