Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 10.3

Chương 10.3

Thấy hai người dây dưa cả nửa ngày, Bạch Tiểu Mộc còn tràn đầy nhu tình mà bưng lấy mặt hắn, say mê nhìn hắn, Ngọc Như Ý càng nhìn càng thấy tức.

“Nàng ấy không nói, thì để ta nói cho ngươi vậy. Chỉ cần nàng rời khỏi Vô Tâm Hiên, tất phải chết không nghi ngờ, bởi vì mạng của nàng, còn phải dựa vào giường Noãn ngọc trong tay ta, để nàng mỗi ngày nằm ngủ trên đó mười canh giờ, dưỡng khí hoạt huyết.” Y cười lạnh một tiếng. “Bằng không ngươi cho rằng nàng mất nhiều máu thế kia, còn có thể sống nổi hay sao? Đấy là bởi mấy ngày nay ta đút cho nàng uống máu của ta, cộng thêm công hiệu của chiếc giường Noãn ngọc kia, mới cho thể giữ lại mạng cho nàng.”

Tương phản với Trầm Thiên Thu toàn thân đều là độc, Ngọc Như Ý vừa ra đời đã được dùng vô số linh dược trân quý nuôi dưỡng mà lớn lên, mỗi một giọt máu trong người y, đều là bảo dược có thể cứu mạng, uống một ngụm máu của y, còn hơn cả nhân sâm ngàn năm.

Chẳng qua cái người dùng linh dược nuôi dưỡng y kia, vốn không phải có lòng tốt gì, cái lão yêu mà kia chỉ xem hắn như thuốc cải lão hoàn đồng mà thôi, dự định khi y được hai mươi tuổi, sẽ hút sạch số máu trân quý ấy trong người y. Nhưng khi mụ ta muốn hút cạn máu của y, thì ngược lại bị y giết chết luôn rồi.

Trầm Thiên Thu chớp mắt đã hiểu được ý của Ngọc Như Ý, cúi đầu nhìn ngắm Bạch Tiểu Mộc trong lòng, một khi hắn đưa nàng đi, không có giường Noãn ngọc và máu của Ngọc Như Ý, nàng tất sẽ chết.

“Trầm Thiên Thu, ta đếm đến ba, nếu người còn không biến đi cho khuất mắt ta, sự sống chết của Bạch Tiểu Mộc ta sẽ không thèm lo nữa.”

Không cho bọn họ thêm bất cứ thời gian nào, Ngọc Như Ý tàn nhẫn bắt đầu đếm. “Một, hai…”

Nghe tiếng đếm như giục hồn bên tai, Trầm Thiên Thu buông nàng ra.

“Không…” Bạch Tiểu Mộc kinh hoảng muốn kéo lấy cái người càng lùi càng xa là hắn.

Thấy hai người lưu luyến khó rời, Ngọc Như Ý không chút chần chừ mà đếm tiếng cuối cùng. “Ba.”

Lời vừa dứt, Trầm Thiên Thu lập tức biến mất không thấy bóng hình.

“Trầm Thiên Thu!” Bạch Tiểu Mộc khóc gọi tên hắn, hận tấm thân yếu đuối suy nhược lúc này của mình, không có cách nào đuổi theo hắn.

Tâm tình quá kích động khiến cho nàng không thể chống đỡ tiếp được nữa, trước mắt vụt tối, thoáng chốc đã mất đi ý thức, cặp mắt nhắm lại kia vẫn tuôn ra hàng lệ châu.

Kịp thời ôm lấy nàng, Ngọc Như Ý trầm mặt tức giận, nhìn nước mắt vì Trầm Thiên Thu mà rơi kia trên mặt nàng.

…………………

“Ngọc Như Ý, nếu huynh đã cứu ta, tại sao không tiễn phật tiễn tới tây thiên, cứ phải cố chia rẽ ta và Trầm Thiên Thu mới được cơ chứ?” Ngồi trên giường Noãn ngọc, Bạch Tiểu Mộc nhìn về phía người đang đi vào phòng.

Mấy ngày nay y vẫn luôn đối đãi với nàng rất tốt, nàng cứ tưởng rằng qua đợt này, đợi nàng khỏi hẳn, y sẽ đưa nàng về Bách Độc cốc cho Trầm Thiên Thu một sự ngạc nhiên, thật không ngờ hôm nay y lại đối xử tàn nhẫn với nàng và Trầm Thiên Thu như vậy.

Trên khuôn mặt yêu mĩ của Ngọc Như Ý lộ ra một nụ cười tàn nhẫn. “Ta chẳng có tấm lòng Bồ Tát kia đâu, ta trời sinh đã thích giày vò người khác, thấy người khác càng đau khổ, ta càng vui mừng.”

Yên lặng nhìn y một lúc, Bạch Tiểu Mộc khẽ lắc đầu. “Không phải, huynh không nhẫn tâm thấy ta chết, cho nên mới ra tay cứu ta, về điểm này, ta rất cảm kích huynh, chắc hôm nay huynh chơi đủ rồi, có thể đừng đùa giỡn ta và Trầm Thiên Thu nữa được không?”

“Nàng nói ta đang đùa giỡn các người? Nàng nghĩ quá ngây thơ rồi đấy. Ta cứu nàng, là vì ta muốn nàng đối xử với ta giống như đối xử với Trầm Thiên Thu.”

“Có ý gì?” Nàng không hiểu.

“Ta muốn nàng yêu ta giống như yêu hắn.” Ngọc Như Ý dứt khoát nói rõ.

“Không thể được.”

“Tại sao không được?” Y híp mắt lại, hơi lộ ra một chút hờn giận.

“Bởi vì ta không thể yêu ai sâu đậm như thế được nữa, trái tim ta, tình cảm của ta sớm đã trao hết cho chàng rồi, không thể trao cho ai khác được nữa.”

“Ta muốn nàng cho, dù nàng không cho được cũng phải cho!” Y ngang ngược ra lệnh.

“Tại sao? Tại sao huynh lại muốn có tình yêu của ta cho bằng được? Huynh căn bản không yêu ta, làm như vậy thì có ý nghĩa gì?” Nàng nghi ngờ động cơ của y.

“Ai nói ta không yêu nàng?” Ngọc Như Ý lập tức cúi mặt xuống cưỡng hôn nàng, muốn chứng mình rằng y yêu nàng.

Bạch Tiểu Mộc vừa sợ vừa giận muốn đẩy y ra, trong lúc xấu hổ và giận dữ đã vung tay cho y một cái tát.

“Nàng dám đánh ta! Ta giết chết nàng!” Hắn tức giận, vươn tay bóp lấy cổ nàng.

Lúc đầu nàng giãy giụa một lát, sau đó ngừng lại, nâng mắt chăm chú nhìn y, dùng âm thanh suy yếu mà nói:

“Mạng của ta là do huynh cứu, cho dù huynh muốn giết ta, ta cũng sẽ không oán trách huynh, nhưng dây chính là tình yêu mà huynh nói sao? Tình yêu của huynh nông cạn như vậy, có thể nói giết liền giết hay sao? Cái này căn bản không phải gọi là tình yêu, Ngọc Như Ý.”

Năm ngón tay của y vẫn giữ trên cổ nàng, nhưng không dùng sức nữa, y híp mắt hỏi: “Thế gọi là gì?”

“Huynh chẳng qua chỉ là ghen tị, ghen tị ta và Trầm Thiên Thu yêu thương nhau như vậy, mà huynh thì lại không có đối tương giống như thế, cho nên mới muốn cướp ta khỏi tay Trầm Thiên Thu. Thật ra, nói cho cùng thì huynh giống như một đứa trẻ tùy hứng thấy người ta có đồ chơi mới lạ, cho nên cũng muốn cướp về chơi mà thôi.”

“Nàng nói ta giống như đứa trẻ tùy hứng?” Y tức giận quát.

“Không phải sao? Huynh căn bản không yêu ta, nhưng lại bắt ép ta yêu huynh, đây không phải tùy hứng không phải ấu trĩ thì là gì?”

“Ta đã nói là ta yêu nàng.”

“Trong nụ hôn vừa nãy của huynh căn bản không có chút yêu thương cùng thương tiếc gì cả, chỉ có đoạt lấy, cái này không phải là yêu.” Nàng khẽ thở dài một tiếng. “Ngọc Như Ý, Trầm Thiên Thu thật lòng xem huynh là bạn, cho nên mới cho phép huynh tự do ra vào Bách Độc cốc, ta tin rằng huynh cũng thật lòng xem chàng là bạn, cho nên lúc biết được ta muốn cứu chàng, giúp ta che giấu chàng.”

Y buông nàng ra, khinh thường hừ lạnh. “Ta mới không thèm xem hắn là bạn, sự sống chết của hắn ta vốn chẳng thèm quan tâm, ta giúp nàng che giấu hắn, là vì nàng đã đồng ý với ta, đợi sau khi nàng cứu hắn, bất luận là sống hay chết, người đều thuộc sở hữu của ta, nên ta mới giúp nàng.” Không sai, y vốn chẳng thèm để tâm tới Trầm Thiên Thu, y chỉ xem hắn như một đối thủ đáng kính mà thôi.

Y không để mình nhớ lại cái biểu tình tuyệt vọng từ bi sang mừng, rồi lại từ mừng sang bi, từ mất sang được, rồi lại từ được sang mất kia của Trầm Thiên Thu khi tới Vô Tâm Hiên.

Trầm Thiên Thu đau khổ là chuyện của hắn, chẳng can hệ tí gì tới y cả, y không thèm để bụng chút nào, một chút cũng không…Thế mà khi y tự nói với mình như vậy, bên tai không ngừng vang vọng lời nói trước khi đi của Trầm Thiên Thu – Ngọc Như Ý, uổng cho ta vẫn luôn xem ngươi là bạn, thế mà ngươi lại âm thầm sắp đặt hết thảy, hoành đao đoạt ái!

Còn cái hôm ở Bách Độc cốc kia nữa, cái câu hắn nói với y kia – Mấy năm nay, ta thật lòng kết giao với bằng hữu này là ngươi, những độc dược mỗi lần ta chế ra, ngươi đều có thể hóa giải, nói thật, ta rất bội phục y thuật của ngươi.

Chết tiệt, mấy câu nàng nói với y khiến cho lòng y rối loạn hết cả lên!

One thought on “[Bái sai đường] Chương 10.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s