Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 10.2

Chương 10.2

 

Nghe thấy lời của hắn, rồi lại thấy hắn rơi lệ, Ngọc Như Ý mím chặt cánh môi không phát ra tiếng nào. Y biết lúc này Trầm Thiên Thu không phải đang nói chuyện với y, mà là đang nói với cái hũ gốm trong lòng hắn.

Trầm Thiên Thu, ngươi đừng trách ta, người không vì mình, trời tru đất diệt.

“Ngọc Như Ý, lúc nãy hình như ta nghe thấy giọng nói của Trầm Thiên Thu, có phải là…” Đoạn hành lang kia xuất hiện một bóng người, nàng vịn lấy tường chầm chậm đi tới, khi thoáng trông thấy hai người đứng ở trong hành lang, nàng liền im bặt, ánh mắt nhìn thẳng Trầm Thiên Thu ở phía trước.

“Chết tiệt, là ai để nàng tự tiện chạy ra ngoài thế hả? Ta phải giết ả nô tỳ vô dụng kia!”

Vừa nhìn thấy nàng, Ngọc Như Ý phẫn nộ quát.

Mà Trầm Thiên Thu thì cứ như bị điểm huyệt, sau khi chấn động toàn thân xong, không nhúc nhích gì mà đưa mắt ngẩn ngơ nhìn Bạch Tiểu Mộc.

Thấy hai người họ coi đây như chốn không người mà nhìn nhau, Ngọc Như Ý tức giận mà đi lên phía trước, muốn dẫn Bạch Tiểu Mộc đi.

Trầm Thiên Thu lúc này mới như người mới tỉnh mộng mà vọt lên phía trước, ngăn y lại. “Không cho phép ngươi dẫn nàng đi!”

“Nực cười, nàng là người của ta, ngươi dựa vào cái gì mà không cho phép?” Ngọc Như Ý lạnh mặt.

“Nàng là của ta!” Nàng thật sự chưa chết, thật sự chưa chết! Trầm Thiên Thu vui mừng tới độ tim đập kịch kiệt, hai mắt khóa chặt trên khuôn mặt nàng, không nỡ rời mắt. Nếu không phải lúc này Ngọc Như ý đứng chắn giữa hai người bọn họ, hắn hận không thể kéo nàng vào trong lòng.

“Ai nói nàng là của ngươi?” Y nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc. “Nàng tự nói với hắn đi, nàng thuộc về ai?”

“Ta…” Nhìn y một cái, rồi lại liếc về phía Trầm Thiên Thu, vẻ hân hoan lúc ban đầu khi nhìn thấy Trầm Thiên Thu, giờ đây giống như ngọn lửa bị dập tắt, phút chốc trầm xuống.

“Mau nói đi, nói cho hắn, nàng thuộc về ai?” Thấy nàng im lặng, Ngọc Như Ý không kiên nhẫn mà thúc giục. Chuyện y cứu sống nàng, ngay đến Trình Mai cũng không biết, thế mà nàng lại tự mình chạy ra đây phá hỏng chuyện tốt của y, khiến cho Trầm Thiên Thu phát hiện ra rồi, hừ, lát nữa sẽ tính sổ với nàng sau.

Thấy y như đang ép buộc nàng, Trầm Thiên Thu tức giận nói: “Ngọc Như Ý, ngươi đừng ép nàng, nếu nàng vẫn còn sống, tại sao ngươi lại gạt ta nói là nàng đã chết rồi?”

“Vốn nàng sắp chết rồi, là ta đã cứu sống nàng.” Ngọc Như Ý đúng lí hợp tình mà nói: “Bạch Tiểu Mộc, mau nói cho hắn biết, khi nàng quyết định dùng máu của mình để cứu tên nhãi này, đã ước định gì với ta?”

Mở miệng định nói gì đó, đột nhiên một trận váng đầu ập tới, khiến cho Bạch Tiểu Mộc lảo đảo, nàng vội vươn tay vịn lấy cái cột hành lang bên cạnh, ổn định thân người lung lay suy yếu.

“Tiểu Mộc!” Thấy thế, Trầm Thiên Thu lo lắng muốn tiến lên trước, nhưng Ngọc Như Ý chắn ngang trước mặt, khiến cho hắn không có cách nào bước thêm một bước.

Y vươn tay ôm lấy Bạch Tiểu Mộc vào trong lòng, cười tà mà nhìn về phía Trầm Thiên Thu: “Bỏ đi, để ta nói cho ngươi vậy. Khi nàng quyết định dùng mạng mình để cứu ngươi, đã đồng ý với ta một chuyện, dùng để chặn miệng ta lại, bảo ta giấu giếm ngươi chuyện này.”

Thấy y ôm lấy nàng một cách thân mật thế kia, Trầm Thiên Thu cắn răng chịu đựng xúc động muốn giết chết y.

“Nàng đã đồng ý với ngươi chuyện gì?”

“Chỉ cần nuôi sống Thần thảo, bất luận nàng sống hay chết, người của nàng đều thuộc sở hữu của ta hết.”

“Điều y nói là thật chứ?” Trầm Thiên Thu ngây ngốc hỏi nàng.

“Ừm.” Khi đó nàng tưởng mình phải chết chắc rồi, thầm nghĩ sau khi chết, cái xác này cho Ngọc Như Ý cũng chẳng sao, vốn chẳng hề suy nghĩ sâu xa Ngọc Như Ý cần xác của nàng để làm gì.

“Cho nên bây giờ nàng ấy đã là người của ta rồi, ngươi đừng hòng dẫn nàng đi.”

“Ngọc Như Ý, uổng cho ta trước nay vẫn xem ngươi là bạn, thế mà ngươi lại âm thầm sắp đặt hết thảy, hoành đao đoạt ái!” Trầm Thiên Thu khó có thể nhẫn nhịn được, ra tay muốn đoạt Bạch Tiểu Mộc về.

Ngọc Như Ý tiếp một chưởng của hắn, rồi dừng tay lại, để mặc cho hắn đoạt Bạch Tiểu Mộc đi. Nhìn Trầm Thiên Thu ôm Bạch Tiểu Mộc thật chặt, trên khuôn mặt yêu mĩ của y lộ ra một nụ cười không xấu xa nhưng cũng không có ý tốt.

“Ngươi bớt tự mình đơn phương đi, ta làm bạn của ngươi lúc nào chứ, hoành đao đoạt ái thì sao? Nhưng mà, Trầm Thiên Thu, nếu như ngươi không sợ nàng chết, thì cứ đem nàng đi đi.”

Sự vui mừng vừa mới nảy nở trong lòng, khi nghe lời nói của y xong, nụ cười của Trầm Thiên Thu nhất thời vụt tắt, kinh nghi hỏi: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Y chậm rãi mở miệng: “Ngươi cho rằng việc cứu sống nàng dễ dàng đến thế hay sao? Ta đã tốn hết tâm tư, khó khăn lắm mới giữ lại được mạng của nàng, nếu ngươi có bản lĩnh khiến nàng sau khi rời khỏi Vô Tâm Hiên của ta, vẫn có thể tiếp tục sống tiếp, thì cứ đem nàng đi, nhưng chỉ cần ngươi dẫn nàng bước ra khỏi Vô Tâm Hiên một bước, thì đừng quay lại cầu xin ta cứu nàng nữa.”

“Thế là thế nào? Tiểu Mộc.” Thấy y không giống như đang đe dọa hắn, Trầm Thiên Thu cúi đầu hỏi han người trong lòng.

“,,,” Khẽ cắn môi, Bạch Tiểu Mộc trầm mặc không biết nên nói từ đâu. Phát hiện hai tay hắn ôm nàng không đeo bao tay màu đen giống lúc trước nữa, nàng vừa sợ vừa mừng nói: “Độc trên người chàng giải hết rồi sao?”

“Đúng, đã hóa giải hết rồi. Nàng mau nói cho ta, ban nãy Ngọc Như Ý nói như thế là có ý gì? Sức khỏe của nàng có phải có vấn đề gì hay không?” Hắn phát hiện sắc mặt của nàng trắng bệch dị thường, ngay đến cánh môi cũng chẳng có một tia huyết sắc.

Nàng không trả lời, chỉ nhìn hắn đăm đăm, thấy sắc mặt và màu mắt của hắn khôi phục lại bình thường, vừa vui vừa mừng, hắn có thể tiếp tục sống tốt, đối với nàng mà nói, vui hơn bất cứ thứ gì.

“Ta có thể chạm vào chàng được rồi sao?” Nàng cẩn thận bưng lấy mặt hắn, trong mắt tràn đầy nước mắt của sự vui sướng. Cuối cùng, cuối cùng nàng cũng có thể chạm vào hắn giống như vậy rồi.

“Tiểu Mộc, mau trả lời ta, tại sao Ngọc Như Ý lại nói như thế?” Trầm Thiên Thu sốt ruột nói, một lòng chỉ nghĩ về chuyện của nàng.

One thought on “[Bái sai đường] Chương 10.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s