Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 9.4

Chương 9.4

Loại trừ được một thân kịch độc đã đeo bám nhiều năm, cảm giác lúc này của Trầm Thiên Thu không phải là sự vui sướng như được sống lại, mà là sự bi thống khôn tả, bởi vì cơ hồ hắn đã đoán ra được Thần thảo này là từ đâu mà có. Trước mắt người có thể trồng ra được Thần thảo, chỉ có một người.

“…” Dưới ánh mắt rét lạnh của hắn, Trình Mai im lặng cúi đầu.

Nhìn bộ dạng của bà, Trầm Thiên Thu liền biết mình không có đoán sai. Hai tay hắn nắm chặt lấy bả vai của Trình Mai, thét lên: “Là nàng ấy đúng không? Là Bạch Tiểu Mộc dùng máu của nàng ấy, trồng ra Thần thảo có phải không? Dì dám làm trái ý ta, nói mọi chuyện với nàng ấy! Dì Trình, sao dì có thể làm như vậy? Chuyện này còn đau đớn hơn so với việc giết chết ta!”

“Là do phu nhân tự nguyện.” Trình Mai thấp giọng nói.

Nghe vậy, hắn kích động tới độ nói không nên lời, nhắm mắt lại, giọng khàn khàn hỏi: “Nàng ấy đâu? Hiện giờ nàng ấy đang ở đâu?”

“Ngọc công tử dẫn nàng ấy đi rồi.”

Trầm Thiên Thu lập tức buông bà ra, chạy nhanh ra ngoài, chẳng màng đến việc thân mình vừa mới bài trừ độc tính vẫn còn yếu ớt, vừa nghĩ đến cách mà Bạch Tiểu Mộc lấy máu của mình để trồng Thần thảo, hắn liền thấy lòng đau như cắt.

“Cốc chủ, người muốn đi đâu?”

“Ta muốn đi tìm nàng.”

Trình Mai tiến lên, đau đớn nói: “Cốc chủ, phu nhân…nàng ấy đã chết rồi.”

Thân thể run mạnh, Trầm Thiên Thu dừng bước chân, kinh hãi quay đầu về phía Trình Mai.

“Dì nói…cái gì?”

Trình Mai cắn răng nói lại lần nữa: “Nàng ấy chết rồi, ngày thứ ba mươi lấy máu, phu nhân đã qua đời rồi.”

“Ta không tin, ta không tin…” Hắn liều mạng lắc đầu cự tuyệt thừa nhận sự thực này, nhấc bước tiếp tục đi về phía trước. “Ta phải đi tìm nàng, ta nhất định phải gặp nàng một lần.”

“Cốc chủ, nàng ấy đã chết thật rồi, người muốn đi đâu gặp nàng ấy?” Đột nhiên Trình Mai nhớ tới một chuyện, vội lấy từ trong ngực ra một bức thư, đưa cho hắn. “Cốc chủ, đây là thư mà phu nhân để lại cho người.”

Thư của nàng, bức thư nàng để lại cho hắn! Trầm Thiên Thu vươn tay nhận lấy, run rẩy mở ra…

 

Thiên Thu:

Nếu như chàng nhìn thấy bức thư này, thì cho thấy rằng chàng đã biết hết mọi chuyện rồi.

Đừng trách dì Trình, tất cả đều do ta tự nguyện.

Chàng có còn nhớ những lời ta từng nói vào cái hôm ta cầu xin chàng cứu cha ta không, khi đó ta nói, chỉ cần chàng cứu cha ta, dù muốn ta chết ta cũng nguyện ý.

Cho nên giờ đây, có thể lấy mạng của ta đổi lấy mạng của chàng, ta cam tâm tình nguyện.

Hứa với ta, chàng phải tiếp tục sống cho thật tốt, dùng tính mạng mà ta đổi lấy cho chàng, thay ta sống tốt, đừng phụ tâm ý của ta, khiến ta chết không nhắm mắt.

—–Tiểu Mộc tuyệt bút!

 

Đọc xong thư, Trầm Thiên Thu khí huyết trào ra, ục, trên bức thư nhiễm một mảng máu đỏ tươi.

“Cốc chủ!” Trình Mai kinh hãi kêu lên.

Năm ngón tay hắn nắm chặt lấy bức thư trong tay, bi tuyệt mà thét lên: “Bạch Tiểu Mộc, ta không thèm mạng của nàng, ta trả lại cho nàng, nàng trở về đi, hãy trở về đi! Ta không cần mạng của nàng!”

Tiếng thét thê lương, bi thiết ấy vang vọng trong Bách Độc cốc, từng tiếng từng tiếng, người nào nghe được cũng đều xót lòng muốn rơi lệ.

End Chương 9

One thought on “[Bái sai đường] Chương 9.4

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s