Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 9.3

Chương 9.3

ừng ực ừng ực ừng ực…thuốc trong khoảnh khắc đổ hết vô miệng Trầm Thiên Thu, xuôi vào yết hầu.

Bà không đễ dàng gì mới hoàn thành xong nhiệm vụ, rồi lập tức giải huyệt đạo cho hắn.

“Đắc tội rồi, cốc chủ.” Sau đó Trình Mai cất to giọng. “Người đâu, khiêng thùng nước vào đây.”

Trầm Thiên Thu ho sặc sụa trong giây lát, mới cất tiếng hỏi: “Dì Trình, rốt cuộc dì muốn làm gì?”

“Tiếp theo mời cốc chủ hãy nghỉ ngơi trong thùng nước bảy ngày bảy đêm.” Tuy lúc nãy hắn đã uống Thần diệu chi thảo, có thể lọc sạch kịch độc trong người hắn, nhưng còn phải để số độc tố còn sót lại kia, xuyên qua da thịt mà bài trừ ra ngoài, mới xem như là đại công cáo thành.

“Tại sao…” Lời của hắn còn chưa kịp nói xong, ý thực liền mơ hồ, rồi ngất đi.

 

Đợi sau khi hắn tỉnh lại, đã là bảy ngày sau.

Chầm chậm mở mắt, đập vào mắt hắn không còn là một màn đêm u tối nữa, mà là ánh bình minh từ ngoài cửa sổ xuyên vào phòng.

Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy? Hắn còn sống, hay đã chết rồi?

Trầm Thiên Thu đầy vẻ hoang mang nhìn ngó xung quanh, tất cả mọi thứ trong phòng đều đập vào mắt một cách rõ ràng, hắn lập tức nhận ra đây là phòng ngủ của hắn, cúi mắt, nhìn thấy thân mình lúc này đang được đặt trong một cái thùng nước, mà nước trong thùng lại là màu đen.

Hắn chậm rãi nhấc tay lên, động đậy ngón tay, dần dần nhớ lại những chuyện xảy ra trước lúc hôn mê, hắn nhớ là dì Trình đã đút cho hắn một bát canh.

“Chẳng lẽ canh đó là…” Hắn kinh ngạc nhoài người dậy, bước ra khỏi thùng, tiện tay cầm lấy quần áo được vắt trên bức bình phong rồi mặc vào, mở cửa phòng ra, liền thấy dì Trình dẫn theo một đám hạ nhân, khiêng thùng nước đứng ngoài cửa đang định đi vào.

“Cốc chủ, người tỉnh rồi!” Thấy hắn, Trình Mai mừng rỡ kêu lên.

“Là Thần thảo, đúng không? Thứ mà hôm đó dì đút cho ta uống có phải là Thần thảo không?” Hắn bắt lấy cánh tay bà vội hỏi.

“Không sai.” Bà đã sớm biết nếu như hắn tỉnh lại, sẽ nhanh chóng hiểu ra mọi chuyện thôi, cho nên vốn cũng chẳng định giấu hắn.

“Dì lấy Thần thảo từ đâu?” Trầm Thiên Thu biến sắc.

“Thần thảo đó là Ngọc công tử cho tôi, y nói y đã thành công trồng được Thần thảo.” Trình Mãi bình tĩnh nói ra lý do mà mình đã chuẩn bị từ trước.

“Là Ngọc Như Ý? Y trồng Thần thảo bằng cách nào?” Hắn nghi hoặc nhíu mày.

“Tôi không biết, Ngọc công tử không chịu nói.” Xin lỗi, cốc chủ, nếu để người biết Thần thảo này là do Bạch Tiểu Mộc dùng máu của nàng ấy mà trồng, chỉ sợ người sẽ đau khổ tột cùng.

“Dì bảo hắn đến gặp ta.”

“Ngọc công tử đã rời đi rồi.”

“Y đi rồi?” Với tính cách của Ngọc Như Ý, nếu y thật sự thành công trồng được Thần thảo, không thể có chuyện y không tới diễu võ giương oai với hắn mà đã bỏ đi, chẳng lẽ…Một ý niệm lóe lên trong đầu, Trầm Thiên Thu kinh hãi. “Dì đang nói dối! Thần thảo này căn bản không phải do Ngọc Như Ý trồng ra, đúng không?”

“Tôi không nói dối.” Trình Mai chột dạ lảng tránh ánh mắt của chủ tử.

“Ta hỏi lại lần nữa, Thần thảo này rốt cuộc là từ đâu mà có?” Mặt của hắn trầm lạnh khiếp người.

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 9.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s