Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 9.2

Chương 9.2

Bạch Tiểu Mộc không nhìn thấy lệ trong mắt hắn, nàng xoay người, nhấc bước chân nặng nề mà đi về phía cửa, vừa ra ngoài, liền đuối sức mà ngã vào trong lòng của Trình Mai.

Mà Ngọc Như Ý đứng ở nơi cách đó không xa, mắt nhìn hai người mới vừa lưu luyến khổ sở như thể sinh ly tử biệt, trên gương mặt đẹp đẽ không khỏi lộ ra một chút đố kị. Tại sao y lại không có được một người con gái nguyện ý vì y mà chết, mà Trầm Thiên Thu thì lại có chứ?

 

Bạch Tiểu Mộc ngay đến sức lực để cầm dao găm cũng không có nữa, chỉ có thể dùng mắt mà nhìn Trình Mai, ý bảo bà không cần phải băn khoăn về nàng, cứ dùng hết sức mà đâm một nhát lên đùi nàng.

Trình Mai cắn răng, nâng cái chân đầy rẫy vết thương của nàng lên, cẩn thận lựa chỗ không có vết thương, đâm xuống một nhát dao, để máu chảy xuống cái bát màu trắng.

Khẽ nhắm mắt, khóe miệng Bạch Tiểu Mộc lộ ra ý cười, rồi ngất đi.

Máu của nàng đã không còn chảy xối xả như lúc đầu nữa, mà chảy từng giọt từng giọt rất chậm, đợi lát sau mới lấy đủ lượng máu cần thiết, Trình Mai lập tức bôi thuốc cầm máu cho nàng, dìu nàng nằm ngay ngắn, sau đó nhanh chóng bưng số máu mới lấy được, cầm đi đưa cho Ngọc Như Ý.

Giờ đây hai mắt Trầm Thiên Thu đã mù, ít bước chân ra khỏi cửa, căn bản không biết rằng thật ra Bạch Tiểu Mộc và Ngọc Như Ý vẫn chưa rời khỏi, vẫn còn đang ở trong Bách Độc cốc, mà Trình Mai cũng đặc biệt căn dặn hạ nhân bên đó, không cho phép tiết lộ một câu với bất kì người nào.

Bà cầm máu tươi bước vào sương phòng mà Ngọc Như Ý đang ở. “Ngọc công tử, máu tới rồi.”

“Cầm lại đây.” Y đi tới, nhận lấy cái bát trong tay của bà, sau đó mở cửa sổ, nhảy ra ngoài, đem bát máu đổ vào trong chén ngọc dùng để trồng Thần thảo.

Giờ đây cả cây Thần thảo đều trở nên đỏ tươi, tản mác ra một cỗ u hương thấm vào ruột gan.

Nhìn thấy rễ của Thần thảo từ từ hút lấy số máu tươi mới vừa đổ vào, Ngọc Như Ý quay đầu lại hỏi: “Bạch Tiểu Mộc ra sao rồi?”

“Nàng ấy đã ngất đi rồi.” Chần chừ giây lát, Trình Mai ôm một tia hi vọng mà hỏi: “Ngọc công tử, chẳng lẽ không có cách nào cứu được nàng ấy hay sao?”

“Dì muốn ta cứu nàng ấy? Dì nói nghe coi, có thảo dược gì có thể bổ sung số máu đã mất đi trong một, hai ngày ngắn ngủi được đây?” Nếu không phải mấy ngày nay, y vẫn luôn dùng thuốc để giữ lại hơi thở cho Bạch Tiểu Mộc, thì e rằng giờ đây nàng đã vì mất máu quá nhiều mà sớm đi gặp Diêm vương luôn rồi, đâu còn có thể sống mà cung cấp máu nữa chứ.

Nghĩ tới gì đó, đôi mắt như hắc ngọc của Ngọc Như Ý xoay chuyển, miệng khẽ nhếch, chỉ vào Thần thảo trước mặt mà nói: “Thần thảo này có thể cứu được nàng ấy một mạng.”

“Không …” Trình Mai nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ mà đã mở miệng cự tuyệt.

Y trào phúng mà liếc bà một cái, thứ bà quan tâm nhất vẫn là mạng của chủ tử nhà mình.

Trình Mai có chút ngượng ngùng giải thích: “Thần thảo này là do phu nhân vì muốn cứu cốc chủ, không tiếc dùng hết máu trên người của mình mà nuôi dưỡng nên, phu nhân tuyệt đối sẽ không đồng ý dùng Thần thảo để cứu lấy mình.”

“Thần thảo này chỉ có một cây, chỉ có thể cứu sống một người, nếu dì đã lựa chọn cứu Trầm Thiên Thu, thế thì đành phải hi sinh Bạch Tiểu Mộc thôi.” Ngọc Như Ý cười lạnh nói.

“Ngọc công tử, y thuật của công tử thông thần, thật sự không có cách nào khác để cứu phu nhân sao? Tỷ như việc truyền máu trong truyền thuyết, tôi nguyện ý lấy máu trên người mình đổi cho nàng ấy.” Bà không từ bỏ hi vọng mà hỏi tiếp.

Bà không nỡ để cốc chủ chết, nhưng cũng không nhẫn tâm nhìn Bạch Tiểu Mộc cứ như vậy mà ngọc nát hương tàn, nếu phải có một người chết, bà nguyện ý chết thay cho bọn họ.

Hơn hai mươi ngày nay, Thần thảo sống rất tốt, điều này có thể chứng minh rằng mấy ngày nay trong lòng Bạch Tiểu Mộc không có một tia oán khí nào, mới có thể khiến cho Thần thảo sống tốt như vậy, một cô gái toàn tâm toàn ý đối đãi với cốc chủ như vậy, e là sau này cũng không gặp được người thứ hai.

“Dì cho rằng việc truyền máu tùy tiện người nào truyền cũng được hay sao?” Ngọc Như Ý bay nhanh bứt xuống một cái lá, cắt một vết lên ngón tay của bà, sau đó quệt lấy một giọt máu, rồi lại quệt lấy một chút máu còn sót lại trong cái bát lúc nãy đựng máu của Bạch Tiểu Mộc, xoa xoa vài cái ở đầu ngón tay rồi nói: “Máu của dì không thích hợp với nàng ấy, nếu cứ cố truyền cho nàng, chỉ sợ rằng nàng sẽ còn chết nhanh hơn.”

“Thật sự là không còn cách nào sao?” Trình Mai thất vọng hỏi.

“Không sai.” Ngọc Như Ý trả lời rất dứt khoát.

 

Đêm đến, trời có sương, màn sương như lụa mỏng bao lấy Bách Độc cốc, Bách Độc cốc trước giờ yên tĩnh, nay lại bận rộn một cách dị thường, tất cả đèn đuốc trong cốc đều thắp sáng hết cả lên.

Trình Mai vội vã cầm một cái lồng tre, đi vào trong phòng của Trầm Thiên Thu, sau khi vào phòng, bà cẩn thận đặt lồng tre lên bàn. Sau đó đi đến bên giường, gọi hắn dậy.

“Cốc chủ, cốc chủ, người tỉnh lại đi, dậy uống thuốc nào.”

Trầm Thiên Thu mơ mơ màng màng mở cặp mắt màu xám xanh kia ra, giọng khàn khàn nói: “Dì Trình, dì cũng đâu phải là không biết cái thân độc này của ta đã hết thuốc chữa rồi, uống thuốc gì cũng chẳng có tác dụng, còn đem thuốc tới làm gì nữa?”

“Là tôi nói sai, đây là canh nóng, tôi bảo hạ nhân hầm ít canh, người uống nhiều một chút.” Trình Mai lập tức sửa miệng.

“Ta không đói, dì đem xuống đi.” Hắn nhắm mắt lại. Hắn đã không còn nhiều thời gian, uống cái gì cũng chỉ là lãng phí, hơn nữa hắn không chỉ mù hai mắt, mà vị giác cũng bị giảm sút, không nếm ra được mùi vị của thức ăn.

“Cốc chủ, người cứ coi như là vì tôi, hãy uống nó đi.” Nhìn bộ dạng không còn chút ý chí muốn sống nào của hắn, Trình Mai khẩn cấp cầu xin.

Thầm nghĩ đây có lẽ là lời thỉnh cầu cuối cùng của dì Trình, Trầm Thiên Thu miễn cưỡng gật gật đầu.

“Được rồi, ta sẽ uống một chút.”

Bà lập tức dìu hắn ngồi dậy, bưng bát canh dược ủ trong lồng tre đặt trên bàn kia tới, từng ngụm từng ngụm đút cho hắn, hận không thể đem đống canh còn sót lại kia đổ hết vô miệng hắn.

“Đủ rồi, ta uống không nổi nữa.” Bà đút quá vội, khiến hắn sặc vài cái.

“Chỉ còn sót lại một nửa nữa thôi, xin người hãy uống hết nó đi.”

“Ta thật sự uống không nổi nữa.” Trầm Thiên Thu lắc lắc đầu nói.

Thấy vậy, sắc mặt Trình Mai khẽ biến, bất thình lình điểm huyệt đạo của hắn. “Xin lôi, cốc chủ, xin người cố chịu đựng một lát.” Rồi đem bát canh dược trong tay đổ vào miệng hắn, bởi vì trước khi đi Ngọc Như Ý đã căn dặn, Thần diệu chi thảo này vừa sắc xong, phải lập tức uống hết trong một khắc, nếu không thì hiệu quả sẽ biến mất, vì để đảm bảo dược hiệu, bà không thể không làm như vậy.

Advertisements

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 9.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s