Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 9.1

Chương 9.1

Nhẹ vén tay áo lên, nhìn hai cánh tay đều đầy rẫy vết thương, không còn chỗ nào để cắt nữa, Bạch Tiểu Mộc vén tiết khố, cầm lấy dao găm, dùng dao cắt một nhát trên đùi.

Lẳng lặng nhìn từng giọt từng giọt máu của nàng chảy vào trong bát sứ trắng, nhưng nét mặt vẫn nhu hòa như vậy, không một chút oán thán, Trình Mai nhìn mà mắt từ từ đỏ lên. Giờ phút này bà thật lòng thừa nhận, thừa nhận Bạch Tiểu Mộc là cốc chủ phu nhân, mà không phải chỉ là một cô gái có thể cứu được cốc chủ.

Mãi cho đến khi trong bát đã nhận đủ lượng máu cần thiết, Bạch Tiểu Mộc mới lấy thuốc cầm máu mà Ngọc Như Ý cho nàng, bôi lên vết thương.

Thuốc cầm máu của y rất có tác dụng, chỉ cần bôi lên chốc lát, là có thể hoàn toàn cầm máu rồi.

Sau khi đưa cái bát trong tay cho Trình Mai, nàng quan tâm hỏi: “Dì Trình, hôm nay chàng sao rồi?”

Hiểu rõ ‘chàng’ mà nàng nói đến là ai, dì Trình chần chừ giây lát rồi mới trả lời: “Mắt của cốc chủ…hôm nay đã hoàn toàn không nhìn thấy được nữa.”

“Đã không nhìn thấy nữa?” Sừng sốt, đáy mắt đầy vẻ đau thương, Bạch Tiểu Mộc thúc giục: “Dì mau đem số máu này cho Ngọc Như Ý, để huynh ấy mang đi nuôi dưỡng Thần thảo.”

“Vâng, phu nhân.” Tiếng phu nhân này của Trình Mai là thật lòng thật ý, không phải có mục đích như trước kia nữa.

 

“Chàng không nhìn thấy được nữa!” Bà vừa đi, Bạch Tiểu Mộc liền bụm miệng, không để tiếng nức nở phát ra ngoài.

“Còn bảy ngày nữa, qua bảy ngày sau là chàng có thể hồi phục rồi, chàng nhất định phải cố gắng chịu đựng.”

Nàng chẳng mảy may suy nghĩ tới việc qua bảy ngày sau nàng sẽ ra sao. Giờ đây nàng vì mất nhiều máu trong nhiều ngày liên tiếp mà bị choáng váng không thể đứng lâu, phần lớn thời gian đều là nằm trên giường, nhìn mặt trời mọc mặt trời lặn ở bên ngoài, dựa vào nỗi nhớ về hắn để trải qua mỗi ngày dài lê thê.

Mấy đêm liền, nàng đã không còn dũng khí để ra ngoài gặp hắn nữa.

Thật sự rất muốn gặp hắn một lần, thật sự muốn lắm, chỉ nhìn mặt hắn một cái là được, một cái là được rồi. Ý nghĩ này vừa xẹt qua, liền không thể ngăn trở được nữa, Bạch Tiểu Mộc ôm người muốn xuống giường, nhưng hai chân vừa chạm đất, nàng liền yếu ớt mà té nhào. Nàng dùng sức vịn lấy mép giường muốn đứng dậy, nhưng lại chẳng có tí sức lực nào cả.

Trình Mai đưa máu cho Ngọc Như Ý trở về, thấy nàng ngã ngồi dưới đất, liền vội vã bước nhanh qua đó, đỡ nàng ngồi lên giường.

“Phu nhân, người định làm gì?”

“Ta muốn đi gặp chàng, nếu chàng đã không nhìn thấy được nữa, ta đi gặp chàng, chắc là chàng cũng không thấy được bộ dạng hiện nay của ta đâu.” Nàng nói với hơi thở yếu ớt.

“Cái này…” Trình Mai hơi do dự.

Bạch Tiểu Mộc kéo lấy tay bà mà năn bỉ. “Dì Trình, để ta gặp chàng một lần được không? Có lẽ, sau này ta sẽ không bao giờ gặp được chàng nữa?”

Không phải nàng không uống thuốc bổ máu, nhưng thuốc có tốt cỡ nào đi nữa, cũng không thể trong một thời gian ngắn thế này, tức tốc bổ sung số lượng máu mà mỗi ngày nàng mất đi được. Nàng biết qua thêm vài ngày nữa, mình đã không còn cách nào đứng dậy nổi, thậm chí có thể ý thức không tỉnh táo.

Cho nên nàng muốn nhân lúc còn tỉnh táo, gặp mặt hắn lần cuối.

Nghe thấy lời này như lời từ biệt, mũi Trình Mai hơi cay. “Phu nhân, tối thêm tí nữa tôi sẽ sắp xếp được không? Giờ này độc tính của cốc chủ cũng sắp phát tác rồi, ngài ấy sẽ không muốn để phu nhận nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của ngài ấy khi phát độc đâu.”

“…Được, vậy trễ chút nữa rồi hẵng đi.” Bạch Tiểu Mộc đầy vẻ đau lòng mà nói.

 

Cầm đèn, dưới sự sắp xếp của Trình Mai Bạch Tiểu Mộc mới đi tới phòng của Trầm Thiên Thu.

“Dì Trình à?” Nghe thấy có tiếng người đẩy cửa phòng đi vào, Trầm Thiên Thu mới trải qua độc phát cách đó không lâu, dùng giọng nói khàn khàn mà hỏi.

Ôm lấy người, Bạch Tiểu Mộc cố sức đi vào trong phòng, lên tiếng nói: “Không phải, là ta.”

Nghe thấy giọng của nàng, Trầm Thiên Thu nhất thời cả kinh, hoảng hốt kéo lấy chăn mỏng, muốn che lấp mặt mình.

Thấy thế, nàng không khỏi cắn môi, vội nói: “Đã vào đêm rồi, trong phòng huynh tối như vậy, sao không thắp đèn lên chứ?” Ngọn đèn trên bàn sớm đã được thắp lên, nhưng nàng cố ý nói vậy, là muốn để hắn yên tâm, không để hắn biết được rằng nàng sớm đã nhìn rõ tình hình lúc này của hắn.

Nếu hắn đã không muốn để nàng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của hắn, thế thì nàng sẽ làm như mình không thấy gì hết.

“Ta không muốn thắp đèn, nàng đến làm gì?” Nghe nàng nói trong phòng chưa thắp đèn, Trầm Thiên Thu thở phào một hơi, bỏ chăn xuống, dùng cặp mắt đã không còn nhìn thấy được gì của hắn để dò xét về phía nàng.

“Ta…là muốn đến đây cáo từ huynh, ngày mai ta sẽ rời đi cùng với Ngọc Như Ý rồi.” Nàng đem những câu nói đã chuẩn bị sẵn để nói với hắn. Nhìn sắc mặt tím tái của hắn, cùng với đồng tử mắt màu xám xanh kia, nàng đau lòng, mắt đỏ cả lên.

Trầm Thiên Thu hơi hơi gật đầu. “Rất tốt, hai người cũng nên đi rồi.” Nàng đi, bọn họ sẽ không còn ngày gặp lại nữa, đây xem như là lần gặp cuối cùng của họ, hắn nhắm mắt lại, tưởng rằng lúc này trong phòng là một mảng tối om, cho nên mới buông lỏng mình mà để lộ ra vẻ ảm đạm đau đớn khổ sở.

Bạch Tiểu Mộc thấy rồi, lòng tan nát cơ hồ như muốn rơi lệ, nhưng nàng cố gắng đè nén, không dám để lộ ra thanh âm nghẹn ngào. “Nói sao thì chúng ta cũng là chỗ quen biết, sau khi ta rời đi, huynh phải tự bảo trọng đấy.”

“Ta nhất định, nàng cũng vậy.” Nghe ra sự quan tâm trong ngữ khí của nàng, lòng Trầm Thiên Thu cảm thấy ấm áp. Nhưng giờ đây hai mắt hắn đã mù, vả lại qua vài ngày nữa sẽ bị độc phát mà chết, cũng chẳng có gì để bảo trọng nữa rồi.

Tâm nguyện duy nhất chính là nàng có thể sống hạnh phúc.

Trước mắt không khỏi xẹt qua hình ảnh lúc gặp nàng ở khách điếm vào năm ngoái, nàng dẫn theo mấy tên ăn xin vào cửa, nụ cười sáng sủa trên mặt, hắn thật lòng hi vọng, cả đời này nàng đều có thể cười vui vẻ như vậy.

Tiểu Mộc, vĩnh biệt tại đây. Trong lòng hắn nói lời từ biệt với nàng.

Hẹn gặp lại, Thiên Thu. Trong lòng nàng cũng nói lời từ biệt với hắn. Nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp mặt hắn khi ở Vọng Vân trại, khi đó nàng vừa e vừa sợ hắn, hắn điểm huyệt đạo của nàng, đỡ lấy nàng cùng nhau bái đường.

Nàng hỏi hắn tại sao muốn thành thân với nàng, hắn nói: “Đúng lúc ta đang thiếu một thê tử, nếu cô đã muốn gả như vậy, ta cũng vui vẻ làm tân lang, từ nay về sau, cô sẽ không đi đeo bám Thiên Thời nữa.”

Nghĩ đến tất cả mọi chuyện trước kia, rõ như mới gần đây, nàng không thể nhịn được nữa mà nước mắt lưng tròng.

Trầm Thiên Thu ngưng thần, mơ hồ nghe được có tiếng nức nở: “Nàng đang khóc sao?”

Nàng sụt sịt mũi nói: “Không phải, là hôm qua bị nhiễm phong hàn, mũi có chút khó chịu.”

“Đã uống thuốc chưa?”

“Uống rồi.” Bạch Tiểu Mộc nấc nghẹn trả lời, bản thân hắn đã ra nông nỗi này rồi, mà vẫn còn quan tâm tới nàng, lệ nóng không khỏi cứ cuồn cuộn tuôn trào.

Trầm Thiên Thu gật gật đầu. “Ngọc Như Ý y thuật tinh thâm, một chút phong hàn này hắn có thể chữa khỏi rất nhanh.”

“Ừm.” Nàng khẽ cắn môi, mặt đầy nước mắt. “Ta đi đây.” Nàng đã choáng váng tới nỗi sắp đứng không nổi nữa rồi.

“Được.” Hắn dùng đôi mắt đã không còn nhìn thấy gì nữa để tiễn nàng ra ngoài. Lần từ biệt này, sau này sẽ là âm dương cách biệt rồi, tất cả những điều lưu luyến của hắn đều vọt lên lồng ngực, khiến cho đôi mắt mù lòa của hắn đều ướt cả.

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 9.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s