Bái sai đường

[Bái sai đường] chương 8.2

Chương 8.2

Cười xùy một tiếng, Bạch Tiểu Mộc nhướn mày nói: “Người có mắt đều nhìn ra, Ngọc Như Ý tuấn mỹ hơn huynh, hơn nữa huynh ấy còn có một thân y thuật tinh thâm xuất thần nhập hóa, không giống huynh, toàn thân đều là độc, chỉ cần chạm vào một cái là khiến người ta trúng độc, kẻ thông minh đều biết người nên yêu là ai. Ta nên cám ơn huynh đã mắng cho ta tỉnh ra, bằng không thì ta vẫn còn đang ngu ngốc mà si luyến huynh nữa đấy.”

Mấy lời nói chua chát này, tựa như cây kim đâm mạnh vào tim của Trầm Thiên Thu, hắn không tài nào tin nổi những lời nói này lại từ miệng nàng mà ra, càng không dám tin rằng trái tim của nàng chưa đến một ngày nói đổi là đổi.

Thấy hắn sững sờ nhìn nàng, Bạch Tiểu Mộc nhún nhún vai, tự trào cười một tiếng. “Huynh cũng không cần cảm thấy kì lạ, ta vốn là một người dễ thay đổi đứng núi này trông núi nọ, lúc trước là thích Tần Thiên Thời, sau đó lại thích huynh, rồi lại thích Ngọc Như Ý, cũng chẳng có gì là lạ hết.”

“Nói hay lắm.” Ngọc Như Ý vỗ tay bước về phía bọn họ, thân mật ôm lấy nàng.

“Trầm Thiên Thu, đây không phải là cướp đoạt tình yêu đâu nha, là tự bản thân ngươi không cần nàng trước.”

Rõ ràng là mặt trời vẫn chưa lặn, nhưng trước mặt Trầm Thiên Thu bỗng tối sầm lại, không nhìn thấy gì nữa.

Không nhìn thấy bộ dạng cười đắc ý của Ngọc Như Ý khi ôm lấy Bạch Tiểu Mộc, không nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Mộc nép vào trong lòng y mà mỉm cười.

Như vậy cũng tốt, cái gì cũng không nhìn thấy, hắn sẽ không cảm thấy trái tim như bị xé toạc ra, đau đớn khôn tả.

Là hắn lựa chọn đuổi nàng đi, hắn không trách nàng, nàng làm vậy là đang trả thù hắn, hắn biết.

Nhưng nàng không nên chọn Ngọc Như Ý, y tuyệt đối không có cách nào đem lại hạnh phúc cho nàng.

Lát sau, trước mắt lại khôi phục lại ánh sáng, Trầm Thiên Thu nhìn về phía nàng, trên mặt không có một tia gợn sóng mà nói: “Nàng phải suy nghĩ cho kĩ, đừng vì giận dỗi nhất thời mà làm ra chuyện khiến bản thân mình hối hận, Ngọc Như Ý tuyệt đối không phải là người thích hợp với nàng.”

Nghe vậy, vẻ cười trên mặt Ngọc Như Ý lập tức chuyển sang tức giận. “Trầm Thiên Thu, ngươi đây là ý gì hả, ngươi nói rõ ràng cho ta., chẳng lẽ ngươi cho là ta không xứng với nàng hay sao?”

“Vấn đề không phải là xứng hay không xứng, mà là ngươi không thích hợp với nàng.”

Y xì một tiếng, cười nói: “Ồ, thế ngươi nói nghe xem ai mới thích hợp với nàng?”

Trầm Thiên Thu không trả lời, lại nhìn Bạch Tiểu Mộc một cái, rồi xoay người rời khỏi, ẩn giấu dưới tay áo là năm ngón tay đang siết thật chặt, cố nén nỗi đau đớn giờ đây đang ăn mòn toàn bộ phủ tạng của hắn.

Hắn vừa đi, vẻ kiên cường ngụy trang trên mặt Bạch Tiểu Mộc nháy mắt đã sụp đổ, ánh mắt đầy vẻ quyến luyến mà nhìn bóng lưng của hắn.

“Đừng nhìn nữa, người cũng đã vào nhà rồi còn nhìn cái gì nữa?” Ngọc Như Ý bị phớt lờ nên không vui mà đứng trước mắt nàng, ngăn cản ánh mắt của nàng.

Lúc này nàng mới lưu luyến mà thu ánh mắt lại. “Thần thảo huynh đã lấy được rồi à?”

“Đương nhiên, đi thôi.” Y hưng phấn mà lắc lắc tơ lụa có gói Thần thảo.

 

Cắt một nhát trên cổ tay, nhìn máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ vào trong bát ngọc, Bạch Tiểu Mộc tựa như không có tí tri giác, cứ như không thấy đau vậy, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra một nụ cười yếu ớt.

Thấy thế, Ngọc Như Ý tò mò hỏi: “Cô đang nghĩ gì vậy? Vết thương trên cổ tay của cô không thấy đau à?”

“Chỉ cần tôi nghĩ đến mỗi giọt máu đang chảy hiện nay, đều là vì cứu Trầm Thiên Thu, liền không thấy đau nữa. Huynh không biết đâu, chàng đã làm rất nhiều rất nhiều chuyện cho tôi, bây giờ cuối cùng cũng đến phiên tôi làm một chuyện cho chàng.”

Ngọc Như Ý hừ lạnh. “Bây giờ cô còn có thể nghĩ được như vậy, đợi đến năm ngày sau, bảy ngày sau, khi cô càng ngày càng suy yếu, không chừng cô sẽ không nghĩ như vậy nữa đâu, còn sẽ sinh lòng oán hận.”

“Sẽ không đâu.” Giọng nàng rất khẽ, nhưng tràn đầy sức mạnh.

Cái loại thần thái kiên định vừa hạ quyết tâm, liền tuyệt không hối hận trên gương mặt của nàng, khiến cho Ngọc Như Ý không khỏi nhìn nhiều hơn cái nữa. “Vậy sao? Chúng ta thử xem. Trước giờ tôi chưa từng thấy qua Thần diệu chi thảo, nhưng thật hi vọng máu của cô có thể trồng ra loại cỏ thần trong truyền thuyết này.”

Thấy máu trong bát đã đầy tám phần, Ngọc Như Ý lấy ra một cái bình ngọc nhỏ, đem thuốc bột trong đó bôi lên vết thương trên cổ tay của nàng, thoáng chốc, máu trên miệng vết thương đã ngừng chảy.

Tiếp đó, y lấy ra một gốc Thần thảo đang được bọc trong tơ lụa, bỏ vào trong bát ngọc.

Rễ màu trắng của Thần thảo vừa tiếp xúc với máu tươi của con người, nháy mắt đã chuyển sang màu đỏ, sau đó lá cũng từ từ từng chút từng chút đổi thành màu đỏ.

Nhìn thấy một màn thần kì này, Bạch Tiểu Mộc kinh ngạc trợn to mắt, nhìn chăm chú không rời.

“Xem ra Thần thảo này hình như rất thích máu của cô.” Trên gương mặt yêu mỹ của Ngọc Như Ý nở một nụ cười câu hồn.

“Chỉ cần ba mươi ngày, là có thể cứu được chàng rồi…” Nàng tựa như không nghe thấy lời nói của y, ngơ ngẩn lẩm bẩm tự nói.

Nâng mắt liếc nàng một cái, Ngọc Như Ý có chút giận dỗi. Cô gái này chẳng để y vào trong mắt tí nào hết, chỉ một lòng nghĩ về Trầm Thiên Thu.

One thought on “[Bái sai đường] chương 8.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s