Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 7.4

Chương 7.4

 

Thấy nàng hơi lộ thần sắc kinh hãi, Trình Mai ôn tồn nói: “Cô đừng sợ, cốc chủ vốn không định lấy máu của cô đi trồng Thần thảo, nếu không thì người cũng chẳng nghĩ ra trăm phương nghìn cách muốn đuổi cô đi khỏi Bách Độc cốc.”

Bạch Tiểu Mộc thầm cảm thấy bà nói cũng đúng, nếu Trầm Thiên Thu muốn lấy máu nàng để trồng Thần thảo, thì sẽ không đuổi nàng đi.

Nhưng sự hoang mang trong lòng nàng ngày càng sâu. “Dì Trình, rốt cuộc dì muốn nói gì với tôi?”

“Cốc chủ không sống qua hai tháng nữa đâu.”

“Chàng không sống qua hai tháng? Sao có thể như vậy được?” Bạch Tiểu Mộc không tin.

“Điểu tôi nói đều là thật! Độc trên người cốc chủ vốn chẳng phải do luyện bách độc công mà có, mà là bởi vì kết quả của việc người quanh năm suốt tháng lấy độc trị độc, áp chế độc tính trong cơ thể, dẫn đến kịch độc phản phệ, nay mạng sống như buổi xế chiều.” Thấy Bạch Tiểu Mộc đờ mặt ra, Trình Mai đem ngọn ngành mọi chuyện nói hết cho nàng.

“Một tháng sau khi cốc chủ sinh ra, lão cốc chủ đến Tần phủ bế cốc chủ về, có kẻ thù đã mua chuộc một tên hạ nhân trong cốc, bảo kẻ đó cho cốc chủ mới một tháng tuổi ăn kịch độc, khi đó tất cả thuốc giải trong cốc đều bị tên hạ nhân đó trộm hết sạch, nhất thời không có thuốc giải để giải độc, vì dể cứu mạng cốc chủ, lão cốc chủ đành phải mạo hiểm dùng phương pháp lấy độc trị độc để khắc chế độc tính trong người cốc chủ trước, sau đó mới nghiên cứu phương pháp giải độc.”

“Sau đó thì sao?” Nghe đến đây, Bạch Tiểu Mộc sốt ruột hỏi.

“Sau đó lão cốc chủ phát hiện tên hạ nhân đó còn hạ một loại kịch độc khác lên người cốc chủ nữa, kết quả là trong người cốc chủ cùng tồn tại ba loại độc, khi đó cốc chủ còn nhỏ, căn bản không có cách nào chịu được độc tính phức tạp như vậy, cơ hồ như muốn độc phát mà chết, lão cốc chủ đành phải hạ thêm một loại độc khác nữa lên người cốc chủ để áp chế độc tính.”

“Cái gì? Thế chẳng phải trên người chàng có đến bốn loại kịch độc hay sao?”

“Không sai, từ đấy về sau, tuy có thể miễn cưỡng áp chế để không khỏi bị độc phát mà chết, nhưng theo cốc chủ khôn lớn từng ngày, tạng phủ cũng trước sau hấp thu mấy thứ kịch độc đó, độc tính vốn được cân bằng lại bắt đầu mất khống chế, vì độc tính trong người quá phức tạp lại khó hóa giải, lão cốc chủ đành phải tiếp tục dùng phương pháp lấy độc trị độc để chặn độc trong người cốc chủ.”

Ngay đến Bạch Tiểu Mộc cũng nghe ra được tính nguy hiểm trong đó, nói: “Thế chẳng phải cứ tiếp tục tuần hoàn không ngừng hay sao?”

“Không sai, cứ như vậy kết quả của việc ngày qua ngày dùng các loại độc tính khác nhau để chặn độc, khiến cho trên thân cốc chủ nhiễm toàn là độc, một giọt máu của người cũng có thể giết chết mười tên tráng hán. Nhiều năm nay người cứ như vậy mà chịu đựng sự ăn mòn của mấy độc vật kia đối với người, mỗi đêm đều đau đớn không ngủ được. Đến nay, không tìm được thuốc gì có thể ngăn chặn được sự phản phệ của mấy thứ kịch độc trong thân thể người nữa.” Nói đến đây, giọng của Trình Mai bắt đầu nghẹn ngào.

Thì ra Trầm Thiên Thu phải chịu đựng sự đau đớn lâu đến vậy. Bạch Tiểu Mộc không khỏi nhớ đến cái lần trúng độc ở Vọng Vân trại, đau đến nỗi nàng khó mà chịu đựng được, mà hắn toàn thân đều là độc, há chẳng phải còn chịu đựng sự đau đớn giày vò gấp trăm gấp ngàn lần của nàng hay sao, lo lắng hỏi: “Dì Trình, thế thì phải làm sao mới có thể cứu chàng?”

“Lão cốc chủ vì muốn cứu cốc chủ mà đã đọc hết mọi loại sách, cũng tìm hết danh y khắp thiên hạ, cuối cùng cũng tìm ra được một cách, đấy chính là Thần thảo.” Nói rồi, Trình Mai quỳ xuống trước nàng. “Bạch cô nương, tôi cầu xin cô hãy cứu cốc chủ đi!”

Bạch Tiểu Mộc còn chưa kịp mở miệng, liền nghe một tiếng cười truyền đến – “Ha ha, thì ra đây chính là bí mật mà Trầm Thiên Thu khổ sở che giấu! Nhưng mà dì Trình, dì thật nhẫn tâm, cư nhiên bảo nàng ta dùng tính mạng của mình để cứu Trầm Thiên Thu.” Nói xong, Ngọc Như Ý liền từ một cành cây đáp xuống trước mặt hai người.

“Phải dùng mạng của tôi để cứu Trầm Thiên Thu? Đây là ý gì?” Bạch Tiểu Mộc chẳng hiểu gì cả. Chỉ là cần dùng máu của nàng để trồng Thần thảo, một chút máu đâu chết người được.

“Cô có biết số máu dùng để trồng Thần thảo, phải cần bao nhiêu không?” Cái khuôn mặt đẹp kinh người kia của Ngọc Như Ý, giờ đây cười đến đẹp mê hồn.

“Tôi không biết.” Nàng lắc lắc đầu.

“Ba mươi ngày, mỗi ngày đều cần một chén máu tươi, bởi vì rễ của Thần thảo sẽ đem số máu đó hấp thu hết, cho nên mỗi ngày đều phải bổ sung máu người, tròn ba mươi ngày sau, Thần thảo vốn không có dược tính kia mới có thể trở thành ‘Thần diệu chi thảo’, tương truyền có thể hoạt tử nhân, nhục bạch cốt (*)!”

Bạch Tiểu Mộc nghe đến ngây dại.

Thấy nàng có vẻ như vẫn không hiểu là chuyện gì, Ngọc Như Ý nảy sinh lòng tốt mà giải thích lần nữa: “Cô nghĩ đi, nếu mỗi ngày trên người cô đều trích ra một chén máu, liên tục ba mươi ngày sau, cô còn mạng nữa không đây?”

“Cho nên tôi vì hết máu mà chết?” Bạch Tiểu Mộc cũng coi như là hiểu rồi.

“Không sai. Vì vậy từ xưa đến nay, dược hiệu của Thần thảo tuy kinh người, nhưng người chân chính dùng qua Thần thảo đã ít lại càng ít, hơn nữa dùng máu người nuôi trồng Thần thảo, còn có hai điều cấm kị.”

“Cấm kị gì?”

“Một cần phải là người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm, bởi vì ngày này là lúc âm khí thịnh nhất trong năm, điều cấm kị thứ hai là, người đó phải cam tâm tình nguyện dùng máu mình để trồng Thần thảo, không thể có một tia oán hận nào, bởi vì Thần thảo là dược thảo có linh tính, một khi cảm nhận được oán khí trong máu, sẽ lập tức chết héo.”

Đấy cũng là nguyên nhân tại sao người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm tuy không dễ tìm, nhưng điều khó nhất là phải cần đối phương cam tâm tình nguyện, trong lòng hoàn toàn không tồn tại oán khí thì mới được, cho nên xưa nay người có thể trồng được Thần thảo thì không nhiều.

Bạch Tiểu Mộc khiếp sợ nhìn Ngọc Như Ý, lại đưa mắt nhìn Trình Mai vẫn còn đang quỳ dưới đất, lát sau, nàng tiến lên đỡ bà đứng dậy.

Nghe xong những lời này của Ngọc Như Ý, nghi điểm lúc trước nghĩ không thông, nay Bạch Tiểu Mộc đã hiểu hết toàn bộ. Thì ra lúc đầu khi Trầm Thiên Thu bái đường với nàng, từng nói qua muốn nàng cam tâm tình nguyện đi cứu một người, người mà hắn nói, chính là bản thân hắn.

Nhưng sau này, hắn lại thay đổi tâm ý, cho nên mới không từ mà biệt.

Đấy là bởi hắn…không nỡ để nàng vì hắn mà chết, cho nên mới lần lượt muốn đuổi nàng khỏi Bách Độc cốc.

Hắn không phải vô tình với nàng, càng không phải tuyệt tình, chính vì có tình với nàng, cho nên mới dùng những lời đó nhục nhã nàng, chỉ vì muốn ép nàng rời đi, hắn thà lựa chọn mình bị độc phát mà chết, cũng không muốn nàng cứu hắn.

Trình Mai chăm chú nhìn mà có chút kinh nghi, bên môi Bạch Tiểu Mộc lộ ra một nụ cười mỉm. “Dì Trình, tôi nguyện ý cứu chàng.”

Khi cầu xin hắn cứu cha nàng, nàng từng nói qua, dù muốn nàng chết, nàng cũng đồng ý, bây giờ chắc là lúc nàng báo ân rồi đây.

Nếu lấy một mạng của nàng có thể cứu được mạng hắn, nàng cam tâm tình nguyện, không một lời oán thán nào, bởi vì, người nàng cứu là nam nhân mà nàng yêu nhất.

Thấy thế, Ngọc Như Ý lập tức lộ vẻ xấu xa nói: “Đợi đã, thế các người định lấy gì để bịt miệng ta lại đây? Chắc hẳn là các người không muốn để Trầm Thiên Thu biết được chuyện này đâu nhỉ.”

 

______________________

Chú thích:

(*) Hoạt tử nhân, nhục bạch cốt: đồng nghĩa với “cải tử hồi sinh”

End Chương 7

16 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 7.4

  1. Cho ta góp chuyện với tuy muộn một chút chắc không sao đâu ha!Ta cũng xem Arang sử đạo truyện nè hay lắm mà nàng có thích anh nam chính không vậy?hìhì

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s