Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 7.3

Chương 7.3

 

Đứng lặng trước một ngôi mộ, Trầm Thiên Thu trầm mặc hồi lâu, mới từ từ mở miệng: “Ông ngoại, ông sẽ tha thứ cho cháu chứ.”

“Ngài ấy sẽ không tha thứ cho người, lão cốc chủ hao hết tinh lực cả đời, mới tìm ra được cách này, mà người lại tình nguyện buông tha dễ dàng như vậy, nếu lão cốc chủ trên trời có linh, nhất định chết không nhắm mắt.” Giọng của Trình Mai vang lên phía sau hắn.

Hắn không quay đầu lại, chỉ chăm chú nhìn mộ của ông ngoại, mặt không biểu tình mà nói: “Nhất định ông ngoại sẽ hiểu tại sao ta làm vậy.”

Trình Mai kích động nói: “Không, nếu lão cốc chủ còn tại thế, nhất định sẽ không cho phép  người làm như vậy. Cốc chủ, xem như tôi cầu xin người, khó khăn lắm người mới tìm được người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm, sao có thể tại thời điểm mấu chốt này mà từ bỏ được chứ? Tôi biết nàng ấy nhất định sẽ cam tâm tình nguyện, chỉ cần người nói với nàng ấy, nhất định nàng ấy sẽ đồng ý.”

Trầm Thiên Thu quay lại nghiêm mặt nói: “Dì Trình, đừng nói nữa, ý ta đã quyết, ngày mai sẽ đưa nàng xuất cốc.”

“Cốc chủ, nếu người làm vậy, làm sao tôi có thể đối diện với sự phó thác của lão cốc chủ đây? Sau này tôi có chết cũng không còn mặt mũi nào mà gặp ngài ấy nữa.” Trình Mai hết hi vọng mà khuyên răn, trên mặt lộ vẻ bi thương.

Hắn biết người phụ nữ nhìn hắn lớn lên trước mắt này, vẫn luôn trung thành với hai ông cháu bọn họ. Ngữ khí hắn hòa hoãn lại mà nói: “Dì Trình, tất cả những điều này đều do ta tự nguyện, không liên quan đến ngươi.”

Nghe thấy lời của hắn, Trình Mai hỏi ra điều thắc mắc sớm đã nảy sinh: “Cốc chủ, có phải người đã…yêu nàng ấy rồi hay không?”

Trầm Thiên Thu cụp mắt không trả lời, lát sau, trầm mặc xoay người rời đi.

“Cốc chủ, dù người muốn Bạch cô nương đi, nàng ấy cũng không chịu đi đâu.” Trình Mai lại nói.

“Lần này, ta nhất định sẽ khiến nàng rời đi.”

……………..

 

Sáng sớm, ven hồ có một tầng sương trắng mỏng bao phủ, như ảo như mộng, nhưng giờ phút này Bách Tiểu Mộc đang nghỉ chân ven hồ thì lại có vẻ mặt chấn kinh, không có lòng nào mà nhìn cảnh đẹp trước mắt.

“Chàng nói cái gì?”

“Ta nói ta muốn chơi đùa cô, nên mới đối xử với cô tốt một chút, cô lại không biết xấu hổ mà chủ động hôn ta, còn dại dột làm cho bản thân trúng độc, ta chịu đủ rồi, không muốn nhìn thấy bản mặt của cô nữa, cô biến đi.”

Nàng không thể tin được những lời nhục nhã này lại nói ra từ miệng hắn, trợn to mắt nhìn hắn, hoài nghi cái người nhìn nàng với ánh mắt khinh bỉ trước mặt này, căn bản không phải Trầm Thiên Thu, mà là do người khác giả dạng.

“Cô không nghe rõ lời ta nói hay sao? Trước giờ ta chẳng có hứng thú gì với những cô gái dễ dàng có được trong tay. Nếu như cô thật sự thiếu đàn ông đến vậy, thế thì cô có thể đi cướp người đàn ông khác về, đừng bám mãi ở Bách Độc cốc này khiến ta nhìn thôi đã thấy phiền.”

“Chàng…” Nàng tức giận nói không nên lời, hắn thế mà lại bảo nàng đi cướp người đàn ông khác, đừng bám hắn nữa!

Sao hắn có thể nói với nàng những lời này được chứ? Hắn cho rằng nàng là cô gái tùy tiện đến thế hay sao?

Trầm Thiên Thu hôm qua vẫn còn thâm tình chân thành với nàng đã đi đâu rồi? Chẳng lẽ, thật sự giống như những gì hắn nói, hắn chỉ chơi đùa tình cảm của nàng thôi sao?

Lúc sau, Bạch Tiểu Mộc mới tìm lại được giọng nói của mình: “Là vì ta bảo chàng đừng luyện bách độc công nữa, cho nên chàng đang giận ta sao?”

“Cô còn không hiểu ý ta à? Ta khinh thường loại nữ nhân bám đàn ông mãi không chịu buông. Không sai, lúc đầu ta có tí hảo cảm với cô, nhưng một chút tính rụt rè e lệ của nữ nhân cô cũng không có, mặt dày mày dạn mà đeo bám ta, khiến ta buồn nôn.”

Bạch Tiểu Mộc tựa như bị điểm trúng huyệt đạo, không cách nào động đậy được. Hắn nói nàng khiến hắn buồn nôn, hắn nói một chút tính rụt rè e lệ của nữ nhân nàng cũng không có, hắn nói nàng mặt dày mày dạn đeo bám hắn…Lời hắn nói tựa như sấm, bổ mạnh vào trong tai nàng, làm đau trái tim và sự tôn nghiêm của nàng.

Thấy nàng đờ đẫn không nói lời nào, dùng loại ánh mắt không dám tin mà kinh ngạc nhìn hắn, trái tim Trầm Thiên Thu co thắt lại, lạnh lùng nói: “Người đâu, đưa Bạch cô nương xuất cốc.”

“Dạ.” Lập tức có tên hạ nhân tiến lên. “Bạch cô nương, mời.”

Hắn thật sự muốn đuổi nàng ra khỏi cốc! Hắn thật sự không cần nàng nữa!

Trái tim như nát vụn, suy nghĩ của Bạch Tiểu Mộc loạn thành một nùi, không suy nghĩ được gì, chỉ có thể mờ mịt nhìn Trầm Thiên Thu, sau đó nàng tựa như kẻ ngốc, đờ đẫn theo tên hạ nhân kia rời đi.

Đau quá, đau quá, đau quá!

Nỗi đau đớn trong tim kia nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân, nàng vươn tay ôm chặt lấy ngực, giống như lúc này có mấy trăm người lấy dùi đục vào tim nàng , đem trái tim nàng xé nát vụn ra vậy, hốc mắt nóng lên, nhưng nàng cố nhịn, không để nước mắt chảy xuống.

Nàng không thể vô dụng mà khóc như vậy được, đặc biệt là không thể khóc ở chỗ của hắn.

“Bạch cô nương, xin uống giải độc đan trước.” Đến trước độc trướng, tên hạ nhân kia lấy một viên giải độc đan đưa vào tay nàng.

Giờ đây tai của nàng giồng như bị điếc vậy, không nghe được lời của hắn, mắt cũng không thấy được vật trên tay.

Tên hạ nhân kia thấy vậy, sợ nàng trúng độc trướng, vội bắt lấy tay nàng, đem giải độc đan nhét vào miệng nàng.

Bạch Tiểu Mộc bị bắt phải nuốt viên thuốc xuống, cũng chẳng lòng dạ nào đi để ý người kia mới vừa cho nàng nuốt cái gì, tựa như con rối gỗ, từng bước từng bước theo hắn đi vào độc trướng.

Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng ra khỏi độc trướng, sau khi đưa Bạch Tiểu Mộc ra bên ngoài, tên hạ nhân kia liền rời đi.

Nàng hoang mang nhìn trời đất bên ngoài, đột nhiên có loại cảm giác không biết thân ở nơi nào.

Thời gian cứ như đã qua một trăm năm rồi vậy.

Những ngày tháng sau này rốt cuộc nàng phải làm gì đây? Tại sao cái đổi lại lại chính là sự tuyệt tình nhục nhã của hắn chứ?

Nhớ tới những lời nói khó nghe không lọt tai người mà lúc nãy hắn nói với nàng, nàng không tài nài quên được, ngồi xổm xuống ôm lấy hai cánh tay bật khóc thất thanh.

Trong núi rừng yên tĩnh, thoáng chốc chỉ nghe thấy âm thanh bi lụy tan nát coi lòng của nàng.

 

“Bạch cô nương, chuyện không phải như vậy, cốc chủ vốn không có ý nhục nhã cô.”

Bỗng dưng nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Bạch Tiểu Mộc nâng cặp mắt đã khóc sưng đỏ lên, nhìn về phía Trình Mai không biết đã đến trước mặt nàng từ lúc nào.

“Thế thì tại sao chàng lại nói ra những lời nhục nhã người khác như vậy?” Trên mặt nàng giàn giụa nước mắt, thút thít hỏi.

Trình Mai trầm trọng nói “Đấy là bởi vì người không muốn cô ở lại, nhìn thấy ngày tháng thảm hại sau này của người.”

“Đây là ý gì?” Nặn những giọt nước mắt còn đọng lại trong khóe mắt, Bạch Tiểu Mộc khụt khịt mũi không hiểu hỏi.

“Chuyện ngày trước tôi dẫn cô đi xem Thần thảo cô còn nhớ chứ?” Đột nhiên Trình Mai nhắc đến chuyện này.

“Còn nhớ.” Nàng gật đầu. “Ừm. Nhưng cái này thì liên quan gì tới ngày tháng bi thảm sau này của chàng mà lúc nãy dì nói.” Thấy Trình Mai dẫn dắt vấn đề đến đây, nàng không hỏi cau mày hỏi.

“Có liên quan rất lớn, bởi vì Thần thảo phải trồng trong máu người, mới có thể phát huy dược hiệu thần kì của nó, hơn nữa phải là máu của người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm thì mới có tác dụng.”

Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc nhất thời kinh hãi. “Cái, cái gì?” Lúc trước khi Trầm Thiên Thu và Trình Mai biết được sinh thần của nàng là vào buổi trưa mồng năm tháng năm đều mang vẻ mặt kinh ngạc, bây giờ xem như là nàng đã hiểu, nhưng, không phải bọn họ muốn lấy máu của nàng đi trồng Thần thảo đấy chứ? Đột nhiên nàng có chút sợ hãi mà đứng dậy, lùi xa Trình Mai hai bước.

One thought on “[Bái sai đường] Chương 7.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s