Bái sai đường

[Bái sai đường] chương 7.1

Chương 7.1

Hôm sau trước khi Tần Thiên Thời rời khỏi, chuẩn bị muốn đến cáo từ với đại ca, đi đến ven hồ, lại thấy hắn và Bạch Tiểu Mộc đang ngồi trên một con thuyền nhỏ, thần thái hai người có sự thân mật không nói lên được.

Y mỉm cười, nói với Trình Mai ở bên: “Dì Trình, ta không đi quấy rầy đại ca và đại tẩu nữa, làm phiền dì giúp ta chuyển cáo với đại ca một tiếng, nói ta về rồi.”

“Được rồi, Tần thiếu gia.” Quay đầu liếc nhìn hai người bên hồ lần nữa, Trình Mai tiễn Tần Thiên Thời xuất cốc.

Mà lúc này Bạch Tiểu Mộc đặt mình trên chiếc thuyền nhỏ, cười khúc khích thò tay vào trong nước hồ mát lạnh nghịch nước, nói:

“Trong hồ này có nhiều thủy điểu quá, hơn nữa đều là từng đôi từng cặp.” Giống như nàng và Trầm Thiên Thu lúc này vậy. Trải qua hôm qua, nàng và hắn xem như là đã giao lòng mình, hắn không đuổi nàng đi nữa, sớm ra còn dẫn nàng đến du hồ, khiến nàng vui đến nỗi cười toét miệng hết cả buổi.

Trầm Thiên Thu lúc có lúc không mà xuôi mái chèo, để mặc chiếc thuyền nhỏ trôi theo nước hồ, thấy nàng cười cả buổi, hắn nhìn mãi không chán, đáy mắt lộ ra tia sủng nịch. “Ù, khí hậu trong cốc này thích hợp, có không ít chim chóc tới đây.”

Vừa mới nói xong, Bạch Tiểu Mộc cảm thấy ngón tay giống như bị cái gì rỉa vậy, cúi đầu nhìn, kinh hô: “A! Có cá, lớn ghê.”

“Không chỉ một con thôi đâu, nàng nhìn kĩ xem, trong hồ này có không ít cá lớn xinh đẹp.”

Nàng vội vàng cúi đầu thăm dò dưới hồ, quả nhiên phát hiện không ít đám cá vừa to vừa béo đang bơi trong hồ nước. “Đúng là nhiều ghê.”

Biểu tình sinh động lúc thì kinh ngạc lúc thì ngạc nhiên của nàng, khiến cho Trầm Thiên Thu nhìn chăm chú, không nỡ di dời tầm nhìn ra khỏi mặt nàng. Sau này nàng rời đi rồi, hắn chi có thể dựa vào những hồi ức này để mà sống tiếp, cho nên hắn mặc cho tâm tình càn rỡ của mình mà chăm chú nhìn nàng, đem từng nụ cười, từng biểu tình đều cẩn thận thu hết vào đáy mắt.

Quay đầu đón nhận ánh mắt chăm chú mà nóng rực của hắn, Bạch Tiểu Mộc e lệ cúi đầu, nhưng lại không muốn bỏ qua tình cảm trong mắt hắn, chợt ngẩng đầu lên nghênh hướng hắn.

Sự bao dung và sủng ái dễ nhìn thấy trên mặt hắn kia, khiến cho khóe miệng nàng càng nhếch càng cao. Bọn họ như vậy coi như là tình đầu ý hợp, lưỡng tình tương duyệt rồi nhỉ. Nhớ đến những chuyện tối qua Tần Thiên Thời nói, nàng cười hỏi: “Trầm Thiên Thu, lúc đó cha đem chàng cướp đến Vọng Vân trại, có phải chàng đã nhận ra ta rồi không?” Đợi đã, nàng không nên gọi hắn là Trầm Thiên Thu nữa, nên sửa miệng gọi hắn là Thiên Thu hoặc là… tướng công mới đúng.

“Có ý gì?”

“Chàng đừng giấu nữa, hôm qua Thiên Thời đã nói hết cho ta rồi, huynh ấy nói năm ngoái trong khách điếm, người kịp thời từ trong tay hái hoa tặc cứu thoát ta, thực ra là chàng chứ không phải huynh ấy.”

“Đệ ấy nói rồi?” Trầm Thiên Thời có chút ngoài ý muốn, không ngờ Thiên Thời lại nói với nàng chuyện này.

“Ừm. Sau khi biết chuyện này, thì ta có thể lí giải được tại sao sau khi thấy ta, biết rõ là cướp sai người, vẫn cố ý muốn bái đường với ta.” Hì, nhất định là giống như những gì Thiên Thời nói, năm ngoái, hắn sớm đã có hảo cảm với nàng rồi, nghĩ vậy, Bạch Tiểu Mộc nhịn không được đắc ý nho nhỏ.

Nói cho cùng, là hắn thích nàng trước.

Nàng nghĩ sai rồi! Sở dĩ hắn bái đường với nàng, không phải vì nguyên nhân này, mà là…đáp án thật sự hắn vĩnh viễn cũng sẽ không nói cho nàng, cứ để nàng cho rằng là vậy đi, nếu như vậy có thể khiến nàng vui vẻ, hắn sẽ để bí mật này vĩnh viễn chôn sâu trong lòng hắn.

Vươn tay ra, hắn nhẹ vén sợi tóc bị gió thổi trước trán ra sau tai, bàn tay đeo bao tay màu đen chạm nhẹ vào má nàng, Bạch Tiểu Mộc hơi ngừng thở.

Lúc này, cặp mắt đen mang theo ánh xanh kia của hắn nhìn nàng không chớp lấy một cái, khiến cho lòng nàng lúc này tựa như mặt hồ bị gió làm cho gợn sóng vậy, khẩn trương đến phát loạn, nhưng lại kì vọng hắn có thể hôn nàng một cái, càng gần hơn chút, nhớ đến nụ hôn chuồn chuồn lướt nước ngày đó, theo bản năng mím môi lại.

Hắn muốn đụng nàng, muốn quên mình mà hôn nàng thật sâu, nhưng những điều này hắn không thể làm, toàn thân hắn đều là độc, chỉ cần da thịt đụng vào nàng, nàng sẽ trúng độc, cho nên dù bị khát vọng mãnh liệt đau khổ giày vò, hắn cũng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.

Cô gái mình yêu ngay trước mắt, nhưng cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể dùng ánh mắt đem nàng khắc thật sâu vào đáy lòng, đây đúng là một loại khổ hình, hắn không nên tiếp tục sa vào như vậy nữa, nhưng hôm qua hắn đã tự hứa với mình, chỉ phóng túng mấy ngày là được.

Mấy ngày sau, hắn nhất định sẽ đưa nàng đi.

Thấy hắn thu tay lại, không tiến hành thêm bước nữa, trên mặt của Bạch Tiểu Mộc hơi lộ ra chút thất vọng, tiếp đó nghĩ, tướng công nhà nàng có vẻ như còn sợ xấu hổ hơn cả nàng, đụng cũng chẳng dám đụng nàng, không lẽ…muốn nàng chủ động sao?

Nghĩ đến bọn họ vẫn còn là phu thê hữu danh vô thực, lén liếc hắn một cái, nàng không chần chừ nữa, to gan dụi đầu vào trong lòng hắn. Trong hai người phải có một người phá vỡ cục diện bế tắc này, nếu da mặt hắn đã mỏng, vậy do nàng làm người kia đi.

“Nàng làm gì vậy?” Thuyền nhỏ vì động tác này của nàng, lắc lư mạnh một cái, Trầm Thiên Thu vội đỡ lấy vai nàng, ổn định người nàng, tránh để nàng ngã vào trong hồ.

Má Bạch Tiểu Mộc đỏ lên, thầm nghĩ gặp phải hắn, hình như chuyện mặt dày vô sỉ gì nàng cũng làm được, dứt khoát, kéo lấy hai tay hắn đặt lên eo mình. “Ta muốn chàng ôm ta, giống như thiên nga đầu tựa đầu, trông như đang hôn bên chỗ kia vậy.”

Trầm Thiên Thu nhìn theo hướng tay nàng chỉ, quả nhiên thoáng nhìn thấy một đôi thiên nga trắng thân thiết rúc vào nhau, miệng hai bên khẽ chạm, giờ hắn đã hiểu được ý của nàng.

“Ta không thể làm thế, nàng sẽ trúng độc.”

“Thế thì chàng đưa thuốc giải cho ta uống trước không phải được rồi sao.” Biết hắn đã hiểu ý nàng, Bạch Tiểu Mộc cúi thấp mặt không dám nhìn hắn. Ông trời ơi, nàng thế mà lại mở miệng yêu cầu hắn loại chuyện này, đúng là xấu hổ chết đi được! Nhưng ai bảo hắn giống khúc gỗ làm gì, lần đầu tiên khi gặp hắn, còn cho rằng hắn tràn đầy tà khí, bây giờ nàng chỉ cảm thấy hắn ngốc nghếch, không hiểu phong tình chút nào hết, nhưng nàng lại cực yêu hắn như vậy, muốn có được hết thảy mọi thứ của hắn.

“Độc trên người ta, không thể uống thuốc giải trước được.” Ánh mắt Trầm Thiên Thu hơi buồn bã.

“Thế chàng…không biết đợi một lát rồi mới cho ta ăn thuốc giải à.” Ngốc, loại chuyện này mà còn cần nàng dạy hả?

“Không được, lần trước hẳn là nàng đã nếm qua loại độc này, lúc phát tác sẽ rất đau đớn.”

“Ta không sợ đau đớn.” Nàng lập tức bật thốt, lời vừa ra khỏi miệng, nàng liền cảm thấy mình nôn nóng cứ như một nữ tử háo sắc vậy. Nhưng xem ra nàng thật sự yêu hắn đến hết thuốc chữa rồi, vì nụ hôn của hắn, nàng ngay đến sự đau đớn của việc trúng độc mà cũng không sợ.

Trầm Thiên Thu nghe vậy, dùng hai tay đeo bao tay màu đen nâng mặt nàng lên. “Nhưng ta không nỡ để nàng chịu đau đớn.”

Những lời này, khiến cho lòng của Bạch Tiểu Mộc tan chảy ra thành nước, nàng say mê trong ánh mắt thâm tình của hắn, cảm thấy đời này chưa bao giờ vui như lúc này, toàn thân nhẹ bẫng như muốn bay lên mây.

Cái này gọi là khổ tận cam lai, sau này nàng đều sẽ vui vẻ hạnh phúc như vậy.

Nàng vừa lòng dịu dàng chăm chú nhìn hắn, đỏ mặt xấu hổ.

“Chỉ cần là chàng, ta không sợ đau đớn chút nào.” Nói rồi, nàng hơi nhổm người, phủ lên môi hắn, dâng lên môi hồng của mình.

“…” Trầm Thiên Thu bỗng chấn động, con mắt đầu tiên là cả kinh trợn to, sau đó, từ từ nhắm lại, quên hết mọi thứ mà hôn nàng.

Bạch Tiểu Mộc sớm đã vừa lòng thích ý mà nhắm mắt lại, cảm thụ giây phút tươi đẹp đó.

Ha, nụ hôn này, ngọt như những gì nàng tưởng tượng.

Sau đó, nàng mang theo nụ cười ngọt ngào ngất trong lòng hắn.

“Tiểu Mộc!” Trầm Thiên Thu kêu lên, thò tay vào trong lòng muốn lấy thuốc giải, mới phát hiện giờ không mang theo trên người, vội vàng ôm nàng dậy, thi triển khinh công, mũi chẩm điểm lên nước hồ, bay về phía căn nhà ven hồ.

One thought on “[Bái sai đường] chương 7.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s