Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 6.4

Chương 6.4

Nghe thấy lời nàng nói, Tần Thiên Thời bỗng ngưng thần nhìn nàng. Thấy ánh mắt nàng không ngừng liếc về bên ngoài, y bỗng hiểu ra, trái tim nàng đã đặt trên người đại ca mất rồi.

Trên mặt y xẹt qua tia ảm đạm, sau đó nghĩ đến tân thê tử mới thành thân không lâu ở nhà, không khỏi tiêu tan. Nếu y và Tiểu Mộc đã định sẵn là không có kết quả, nay tình hình như vậy đối với bọn họ mà nói là tốt nhất rồi.

“Tiểu Mộc, có chuyện ta vẫn luôn muốn nói với nàng, ta nghĩ cũng nên nói thật cho nàng rồi.” Y bỗng nói.

“Chuyện gì” Bạch Tiểu Mộc thu lại ánh mắt, nhìn Tần Thiên Thời.

“Năm ngoái trong khách điếm. người kịp thời cứu nàng từ trong tay hái hoa tặc, thật ra là đại ca ta, chứ không phải ta.”

“Cái gì?” Nàng ngạc nhiên.

“Vì đại ca không muốn bại lộ thân phận, cho nên mới muốn ta giấu nàng, nói là ta cứu nàng. Nếu bây giờ nàng đã gả cho đại ca rồi, ta nghĩ nói cho nàng cũng không sao, loại chuyện này ta nghĩ với tính cách của đại ca, nhất định là chưa từng nói cho nàng biết chứ gì?”

“Ừm, chàng chưa từng nói qua.” Nhớ đến gì đó, Bạch Tiểu Mộc lẩm bẩm nói: “Nói vậy, lần đầu tiên khi nhìn thấy tôi ở Vọng Vân trại, thì đã nhận ra tôi rồi?”

Tần Thiên Thời gật đầu. “Không sai, ta nghĩ sở dĩ huynh ấy nguyện ý bái đường với nàng, nói không chừng là bởi nguyên nhân này.”

Bằng không với tính cách của đại ca, chuyện huynh ấy không muốn làm, ai cũng không thể ép huynh ấy. “Đúng rồi, còn một chuyện nữa hẳn là nàng cũng không biết, đại ca không phải là người thích lo chuyện tầm phào, nhưng lúc nàng dẫn theo mấy tên ăn mày đi vào khách điếm, đại ca đã chú ý tới nàng, sau đó khi phát hiện nàng lấy mình ra làm mồi nhử bắt hái hoa tặc, huynh ấy liền âm thầm để ý đến sự an nguy của nàng, cho nên mới kịp thời phá cửa mà vào, cứu nàng từ trong tay hái hoa tặc.”

Nghe xong, ngực Bạch Tiểu Mộc trở nên kích động. Ý của Thiên Thời là, khi đó lần đầu thấy nàng, Trầm Thiên Thu đã có hảo cảm với nàng?

Y tiếp tục nói: “Tiểu Mộc, sở dĩ ta nói những điều này, là muốn nói cho nàng, đại ca tuyệt đối không chán ghét nàng, thậm chí ta nghĩ, huynh ấy thích nàng, cho nên mới nguyện ý cùng nàng bái đường thành thân, có lẽ đại ca không biết phải biểu đạt tình cảm của mình ra sao, nàng phải kiên nhẫn chút.”

“Cám ơn huynh đã nói cho tôi những điều này, cám ơn huynh, Thiên Thời.” Bạch Tiểu Mộc cảm kích nói lời cám ơn. Có những lời này, trái tim bàng hoàng bất định của nàng, cứ như đã được ăn định tâm đan vậy.

Chăm chú nhìn Tần Thiên Thời có khuôn mặt giống với Trầm Thiên Thu, giờ phút này nàng bỗng lĩnh ngộ một chuyện – Nàng thích Tần Thiên Thời , mãi đến giờ, nàng vẫn thích nam tử ôn văn nho nhã này.

Nhưng nàng càng yêu Trầm Thiên Thu, đấy là một loại tình cảm sâu đậm nguyện cùng chàng đồng sinh cộng tử.

Những lời dì Trình hỏi nàng lúc ở vườn thuốc, giờ đây nàng đã có đáp án.

 

Tìm hết nửa khắc, Bạch Tiểu Mộc tìm được Trầm Thiên Thu ở ven hồ.

Nàng lặng lẽ qua đó, bất thình lình ôm lấy eo hắn từ phía sau, đem khuôn mặt dán vào sau lưng hắn nói – “Chàng biết không? Chuyến này Thiên Thời đến đây, khiến ta hiểu được một chuyện.”

“Chuyện gì?” Người hắn hơi cứng lại, nhưng không muốn đẩy nàng ra, sự ấm áp từ người nàng truyền đến, cách lớp áo, như từ sau lưng ấm đến đáy lòng hắn vậy, khiến cho tâm tình buồn bực khi nãy của hắn hơi tiêu tan.

“Huynh ấy khiến ta phân rõ cái gì gọi là thích, cái gì gọi là yêu.” Cười ấm áp, tiếng nói thanh thúy của Bạch Tiểu Mộc bay vào tai hắn.

“Đây là ý gì?”

“Ta thích Thiên Thời.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Trầm Thiên Thu bỗng trầm xuống, nhưng nghe lời nói tiếp theo của nàng, chớp mắt khiến cho hắn giống như vén mây thấy được mặt trời lòng sáng hẳn lên.

“Nhưng người ta yêu là chàng, đấy là tình cảm còn sâu hơn so với thích, tình cảm có thể họa phúc cùng hưởng, đồng sinh cộng tử, cả đời gắn bó không rời.” Sau khi hiểu rõ tâm tư của mình, Bạch Tiểu Mộc biểu lộ tình cảm với hắn không chút che giấu. “Ta biết chàng có tình cảm với ta, bằng không thì hôm đó chàng sẽ không hôn ta.”

“Ta không có hôn nàng.” Trầm Thiên Thời phủ nhận.

“Chàng gạt người, nếu hôm đó chàng không hôn ta, sao ta lại trúng độc? Sao chàng phải để lại thuốc giải cho ta?”

“…” Lời của nàng làm cho hắn không có cách nào phủ nhận được nữa, hôm đó xác thực là hắn có chạm nhẹ vào cánh môi nàng.

Thấy hắn không nói, Bạch Tiểu Mộc vẻ mặt bao dung cười nói tiếp: “Ta biết chàng là người không biết phải biểu đạt tình cảm như thế nào, nhưng không sao, ta có lòng kiên nhẫn, cũng có thể từ từ đợi, đợi đến khi chàng nguyện ý nhìn thẳng vào lòng mình mới thôi.”

Hồi lâu, Trầm Thiên Thu cũng chỉ trầm mặc, hắn đau xót nhắm mắt lại. Tình yêu của nàng, hắn lại không có phúc để hưởng.

Lát sau, hắn mới khàn khàn mở miệng: “Toàn thân ta đều là độc, cả đời này cũng không thể đụng vào nàng.”

“Ta không để ý, cũng không sợ trúng độc, ta chỉ muốn ở bên cạnh làm bạn với chàng, thì đã mãn nguyện rồi.” Huống hồ cho dù nàng có trúng độc, tin rằng nhất định hắn sẽ giải độc cho nàng, cho nên so với việc mất đi hắn, nàng thà rằng chịu cái loại đau đớn khi độc phát còn hơn.

Trầm Thiên Thu khó giữ vững được nữa, bỗng xoay người lại, đem nàng ôm vào trong lòng. Lúc này, hắn đem mọi điều băn khoăn đều tạm thời vứt bỏ, dung túng bản thân chìm trong sự ngọt ngào của thời khắc này.

Một trái tim đổi lại một phần thâm tình, đủ rồi, đã đủ lắm rồi, hắn không còn gì nuối tiếc nữa.

Hắn không tham lam, chỉ cần vài ngày là được. Trầm Thiên Thu tự thề với mình, hắn chỉ dung túng bản thân vài ngày, đợi vài ngày sau, hắn sẽ đưa nàng rời đi, khi đó mặc kệ nàng có cầu xin ra sao, hắn cũng sẽ không mềm lòng giữ nàng lại nữa.

Lúc này, Trình Mai lẳng lặng cách đó không xa nhìn hai người ôm lấy nhau, trên mặt dần dần lộ ra nụ cười mừng rỡ. Xem ra Bạch Tiểu Mộc có tình cảm với cốc chủ, còn sâu đậm hơn những gì bà nghĩ nữa, quá tốt rồi.

Lão cốc chủ, đây chẳng lẽ là do ngài trên trời có linh, cố ý an bài, cho nên mới để Bạch Tiểu Mộc đến Bách Độc cốc.

End Chương 6

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 6.4

  1. Phong bì nha đến muộn đành vậy thôi! Cơ mà tớ rất vui Trầm ca tiếp nhận tình cảm của Mộc tỷ rồi!hihi~~~~ Cảm ơn nàng nhiều thiệt nhiều nha!

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s