Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 6.3

Chương 6.3

“Cốc chủ, Bạch cô nương kia là người sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm, sao người còn muốn để nàng ấy đi?”

Sau khi vào thư trai, Trình Mai hỏi ngay.

“Sao ngươi lại biết?” Trầm Thiên Thu ngồi trước thư án cau mày dò xét nhìn bà.

“Là do lúc nãy tôi hỏi Bạch cô nương, chính miệng nàng ấy nói. Chúng ta  tìm người sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm đã lâu, khó khăn lắm mới tìm thấy được, tuyệt đối không thể để nàng ấy rời đi.” Ngữ khí của Trình Mai có chút kích động.

“Ta sẽ không giữ nàng lại.” Trầm Thiên Thu thản nhiên mở miệng.

“Cốc chủ, thời gian đã không còn nhiều nữa, dù người không nghĩ cho bản thân, cũng xin người hãy nghĩ cho lão cốc chủ, đây là di nguyện lúc sinh tiền của ngài ấy, ngài ấy đã tiêu phí tinh lực cả đời mới tìm ra được cách này, sao người có thể…”

Hắn cau mày cắt ngang lời bà. “Dì Trình, chẳng lẽ ngươi đã quên muốn làm chuyện đó, trước hết phải cần nàng cam tâm tình nguyện thì mới thành. Nếu không thì căn bản sẽ chằng thành công.”

“Tôi thấy Bạch cô nương có vẻ như chung tình với cốc chủ, có lẽ nàng ấy sẽ nguyện ý…”

“Chỉ cần nàng có một tia oán khí, thì không thể thành công, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Bảy năm trước, ông ngoại đã thử qua, kêt quả không đến ba ngày, Thần thảo liền chết.”

“Cái này…”

“Cho nên hà tất cứ phải giữ nàng lại, mất thêm một mạng người?”

“Trước khi lão cốc chủ về cõi tiên, tôi đã từng hứa với lão cốc chủ, nhất định phải để cốc chủ người…” Trình Mai nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.

Trầm Thiên Thu đi qua đó vỗ nhẹ vai bà. “Con người có số, dì Trình, ngươi hãy nghĩ thoáng chút đi, có một số chuyện không thể cưỡng cầu. Chuyện này ta không nói với Bạch Tiểu Mộc, ta cũng hi vọng ngươi có thể giữ mồm giữ miệng.”

Trình Mai cúi đầu trầm mặc không nói, bà không tin cưỡng cầu thì không thể có được, bất luận thế nao bà cũng phải thử một phen!

Nhìn luống dược thảo trông như cỏ dại ở trước mắt, Bạch Tiểu Mộc khó hiểu nhìn về phía Trình Mai, không hiểu bà dẫn nàng đến đây để làm gì?

Mà điều kì lạ là, sau khi Trình Mai đẫn nàng đến đây, thì im lặng nhìn đám cỏ kia thật lâu.

Đợi hồi sau, không thấy bà mở miệng, cuối cùng Bạch Tiểu Mộc không nhịn được nữa cất tiếng hỏi: “Cái kia…dì Trình, không phải dì muốn nói cho tôi Trầm Thiên Thu có chỗ nào cần tôi hay sao? Sao lại dẫn tôi đến đây?”

Chẳng lẽ muốn nàng giúp hắn nhổ đám cỏ này à? Nhưng không thể nào, một mảnh vườn thuốc lớn thế này, phóng mắt nhìn, chí ít cũng có hơn mười người đang chăm sóc, đâu có cần nàng. Mà cái loại chuyện nhổ cỏ cỏn con này, ai làm mà chả được.

Nghe thấy lời nàng, Trình Mai hoàn hồn lại từ trong đống suy nghĩ. “Phu nhân, người có biết ruộng thảo dược trông như cỏ dại tầm thường này, là gì hay không?”

“Không biết.” Nàng chẳng hiểu tí gì về dược thảo hết.

“Dược thảo này gọi là Thần thảo, cũng có ý là ‘Thần diệu chi thảo’, nếu trồng trong đất tầm thường, nó sẽ trông giống như cỏ dại vậy, chẳng có tí dược hiệu gì hết.”

“Hở, thế thì phải trồng ở đâu thì mới phát huy dược hiệu?” Cỏ này nếu đã gọi là Thần diệu chi thảo, công hiệu chắc hẳn là rất kinh người.

Trình Mai không đáp mà hỏi ngược lại: “Phu nhân, tình cảm người đối với cốc chủ sâu bao nhiêu?”

Không ngờ tới bà lại hỏi như vậy, Bạch Tiểu Mộc ngây ra.

“Tôi hỏi vậy đi, người có yêu cốc chủ sâu đậm hay không?” Thấy chưa trả lời, Trình Mai đổi lại cách hỏi.

Nàng có yêu Trầm Thiên Thu sâu đậm hay không? Lời này khiến cho Bạch Tiểu Mộc cúi đầu suy nghĩ. Chuyện nàng thích hắn là điều xác thực, nhưng có yêu sâu đậm hay không?

Nhớ đến lúc trước hắn không từ mà biệt, sinh lòng nhớ nhung sâu sắc với hắn, và khó khăn lắm mới đến được Bách Độc cốc, sự mừng rỡ khi giây phút đầu tiên nhìn thấy hắn, cùng với tâm tình mãnh liệt không muốn rời khỏi đây lúc này, những điều này…trong lúc nàng trầm tư, một hạ nhân vội vã chạy tới bẩm báo.

“Trình tổng quản, cốc chủ phái người mời Bạch cô nương trở về.”

“Có chuyện gì sao?”

“Hình như có khách đến tìm cô nương ấy.”

Nghe thấy lời kia của hạ nhân, Bạch Tiểu Mộc có chút buồn bực. “Khách? Lạ thật, ai lại đến đây tìm tôi chứ? A, chẳng lẽ là cha tôi?” Nghĩ đến khả năng này, nàng cả mừng, vội vàng cất bước trở về căn nhà ven hồ.

“Sao lại là huynh? Thiên Thời.” Đến sảnh đường, lúc nhìn thấy người ngồi trên ghế, Bạch Tiểu Mộc bất ngờ lại vui mừng trợn mắt, nàng bước nhanh về phía y, một chút cũng không nhận lầm hai người cùng ngồi sóng vai, dung mạo giống như đúc kia, chuẩn xác đi đến trước mặt của Tần Thiên Thời.

“Sao? Không hoan nghênh ta à?” Thấy vẻ cả kinh của nàng, Tần Thiên Thời cười hỏi.

Nàng cũng cười theo. “Không phải, tôi chỉ là không ngời người đến lại là huynh.”

“Ta có một mối làm ăn ở gần đây, thuận tiện tới thăm đại ca, không ngờ nghe đại ca nói nàng cũng ở đây. Đúng rồi, lúc nãy ta nghe đại ca nói Vọng Vân trại đã chuyển đến Thải Hà sơn, mọi người vẫn khỏe chứ?” Trên khuôn mặt giống với Trầm Thiên Thu của y, mang theo nụ cười thân thiết.

Thật ra y đặc biệt đến đây để thăm hỏi tin tức của Vọng Vân trại từ chỗ đại ca, bỗng dưng tất cả người trong trại đều không biết đã đi đâu, khiến y có chút lo lắng, suy cho cũng thì Vọng Vân trại là nhà của Tiểu Mộc, y khó tránh khỏi có vài phần quan tâm.

Điều y không ngờ là, hóa ra việc chuyển trại là ý của đại ca. Trước khi đến đây, y càng không ngờ tới, Tiểu Mộc lại đang ở Bách Độc cốc.

Nhưng sau này lại nghĩ, nếu đại ca đã cùng nàng bái đường, thế thì hai người đã là phu thê rồi, phu thê ở cùng nhau là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cho nên nàng ở đây thì cũng chẳng có gì là lạ.

Y chỉ là…có chút mất mát, người con gái mình yêu nay đã gả cho đại ca, cùng huynh ấy song túc song phi…có vẻ Tiểu Mộc sống ở đây rất tốt, vậy y cũng yên tâm rồi.

Bạch Tiểu Mộc ngồi vào ghế trống bên cạnh y. “Ừ, mọi người đều rất khỏe, cũng đều rất thích Thải Hà sơn. Huynh thì sao, huynh mới vừa thành thân với biểu muội Dương gia, sao lại chạy tới nơi xa như vậy, tẩu tử không tức giận hay sao?”

Thấy nàng vừa đến, liền nói chuyện với đệ đệ một cách thân thiết, Trầm Thiên Thu lẳng lặng đứng dậy ra ngoài. Lúc nãy nàng vừa vào, cái vẻ vui mừng khi nhìn thấy Thiên Thời kia, khiến ngực hắn hơi cứng lại, xem ra nàng vẫn còn thích Thiên Thời, điều này lại làm cho hắn để ý, cho nên không muốn ở lại nhìn hai người ôn chuyện.

Bạch Tiểu Mộc thấy hắn muốn rời đi, mở miệng muốn nói gì đó, ngẫm nghĩ, liền nuốt trở lại.

Tần Thiên Thời phát giác ra gì đó, thấy sau khi đại ca rời đi, không khỏi quan tâm hỏi: “Tiểu Mộc, nàng cùng với đại ca ta chung sống…hòa hợp không?”

Nàng cười khổ nhìn y, xấu hổ nói: “Tôi nghĩ hẳn là huynh cũng biết chuyện xảy ra giữa tôi và chàng, ban đầu cha tôi là muốn cướp huynh về thành thân với tôi, không ngờ âm kém dương sai lại cướp phải đại ca huynh.”

“Đại ca đối xử với nàng không tốt à?” Nụ cười có chút chua xót kia của nàng, Tần Thiên Thời không hề bỏ qua.

“Chàng…đối đãi với tôi cũng coi như là tốt, giúp tôi cứu cha, lại giúp chúng tôi tìm nơi trú thân, nhưng chàng…”

Thấy nàng nói ấp a ấp úng, Tần Thiên Thời nhịn không được giục hỏi: “Huynh ấy làm sao?”

Khẽ thở một hơi, tuy nói ra rất mất mặt, nhưng chuyện mất mặt hơn nữa thì nàng cũng đã làm rồi, cũng chẳng sợ để Tần Thiên Thời biết, liền nói thẳng ra: “Có vẻ như chàng không thích tôi, luôn muốn đuổi tôi đi.”

“Đại ca muốn đuổi nàng đi?” Y có chút kinh ngạc.

“Ừ, là tôi cứ luôn mặt dày bám mãi ở đây không chịu đi.” Nàng theo bản năng nhìn ra phía ngoài phòng.

Rõ ràng lúc đầu người nàng thích trước là Tần Thiên Thời, nhưng bây giờ y ngồi bên cạnh nàng, nhưng tim nàng thì lại bay tới chỗ Trầm Thiên Thu.

One thought on “[Bái sai đường] Chương 6.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s