Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 6.2

Chương 6.2

 

Nàng liên tục lùi về sau, không ngừng nói: “Trầm Thiên Thu, chàng không thể đối xử với ta như vậy, khó khăn lắm ta mới đến được đây, tại sao chàng lại muốn đuổi ta đi cho bằng được cơ chứ? Chàng thật sự ghét ta đến thế sao? Nếu vậy, thế sao ngày đó chàng lại ra tay cứu cha ta? Cớ sao lại để lại bản đồ Thải Hà sơn cho bọn ta? Thậm chí còn đặc biệt để lại một bình thuốc giải cho bọn ta mang theo trên đường để phòng thân, chàng nói đi, sao chàng phải làm nhiều chuyện cho bọn ta như vậy?

“Ta làm như vậy chỉ có một lý do – muốn đem các người cách xa Thiên Thời, đừng đi quấy rầy đệ ấy nữa.” Trầm Thiên Thu đưa lưng về phía nàng, không muốn nhìn biểu tình lúc này của nàng.

“Ta không tin! Ta đã sớm nói với chàng rằng ta đã chết tâm với Thiên Thời rồi, chàng căn bản không cần phải làm vậy.”

Mắt thấy dì Mai tới gần từng bước, sắp động thủ với nàng rồi, Bạch Tiểu Mộc bỗng nhớ đến một chuyện, vội vàng nói: “Đúng rồi, đúng rồi, chàng từng nói muốn ta đến đây giúp chàng cứu một người, chàng muốn đuổi ta đi, ít ra thì cũng phải đợi ta giúp chàng cứu người đó đã chứ.”

Nghe vậy, khuôn mặt tú lệ của Trình Mai hiện lên vẻ kinh ngạc mà giữ lấy nàng, lên tiếng hỏi: “Bạch cô nương, cô nói cốc chủ muốn cô đến đây cứu người, là ý gì?”

Trong cốc vốn chẳng có ai cần nàng phải cứu, trừ phi…nghe thấy câu nghi vấn của Trình Mai, Trầm Thiên Thu vội xoay người lại. “Trình Mai, ngươi lui xuống trước đi.”

“Cái này…” Trình Mai chần chừ không lập tức di chuyển bước chân, bà muốn hỏi rõ Bạch Tiểu Mộc những lời lúc nãy kia rốt cuộc là có ý gì, nếu thật đúng như những gì nàng nói, bất luận thế nào cũng phải giữ Bạch Tiểu Mộc lại.

“Lời của ta ngươi không nghe thấy hay sao?”

“Dạ, thuộc hạ cáo lui.” Trình Mai lúc này mới cúi đầu lui xuống.

Bach Tiểu Mộc buồn bực nhìn tình huống bỗng dưng chuyển biến trước mắt, không hiểu nên hỏi: “Trầm Thiên Thu, đây là chuyện gì vậy? Hình như dì Trình không biết chuyện chàng muốn ta đến giúp chàng cứu người, chẳng lẽ người muốn cứu không ở Bách Độc cốc à?” Nếu vậy, lúc trước khi ở Vọng Vân trại, sao hắn lại nói muốn dẫn nàng về Bách Độc cốc cứu người?

Thâm trầm nhìn nàng, hắn chậm rãi nói: “Đấy là bởi không có ai cần nàng phải cứu nữa, cho nên nàng có thể đi được rồi.”

Bạch Tiểu Mộc còn muốn nói gì đó, bỗng phát hiện trên gương mặt trắng nõn của hắn có chút tím tái, còn thâm hơn so với cái lần cuối cùng gặp hắn ở Vọng Vân trại.

Lại nhìn mắt hắn, con ngươi màu đen ẩn ẩn có chút xám xanh. Đây là chuyện gì vậy?

Nàng theo bản năng vươn tay về phía hắn, đột nhiên bị hắn quát. “Đừng đụng ta!”

Nàng nhất thời rụt tay về, lo lắng nhìn hắn hỏi: “Có phải chàng bị bệnh rồi không?”

“Không có.” Hắn lạnh lùng nói, lẩn tránh ánh mắt quan tâm tha thiết của nàng.

Đừng dùng cái loại ánh mắt ấy nhìn hắn! Như thế sẽ khiến hắn tham luyến sự quan tâm của nàng, sau đó, sẽ không nỡ đuổi nàng đi nữa.

Hắn trả lời quá nhanh, ngược lại khiến Bạch Tiểu Mộc nghi ngờ, nhưng nàng không hỏi tiếp nữa, thầm nghĩ đợi lát nữa sẽ đi hỏi dì Trình sau, nếu bà ấy đã là tổng quản nơi này, nhất định là biết hắn đã xảy ra chuyện gì.

Đột nhiên nàng đi lên phía trước, bất thình lình kéo lấy cánh tay hắn, ngữ khí kiên định nói: “Nếu chàng nhất định phải đuổi ta về, lúc đi qua màng sương độc kia, ta tuyệt đối sẽ không ăn thuốc giải, chàng cứ chuẩn bị mà đưa một cỗ thi thể về Thải Hà sơn đi.”

Trầm Thiên Thu biết nàng không phải loại người nói suông, nàng nói ra thì nhất định sẽ làm được.

Hơn nữa biết rõ toàn thân hắn có độc, động một tí là kéo hắn ôm hắn, nàng không sợ trúng độc chút nào hay sao? Lần trước chịu khổ mà còn chưa chừa à?

Tuy nghĩ vậy, nhưng trong lòng hắn lại có dòng nước ấm chảy qua, tràn về tứ chi bách hải, khiến cho thân thể nhiều năm tẩm ngâm độc dược mà trở nên lạnh lẽo của hắn, bỗng ấm dần lên.

Không muốn đẩy nàng ra, hắn thậm chí còn muốn kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng.

Bạch Tiểu Mộc, cái tên này đã khắc thật sâu vào trong tim hắn, khiến hắn luyến tiếc từ bỏ, nhưng không cách nào có được.

Thấy hắn chỉ nhìn nàng mà không nói năng gì, Bạch Tiểu Mộc nuốt nước bọt, hít một hơi thật sâu, sau đó lấy hết dũng khí nói: “Trầm Thiên Thu, ta…thích chàng, chàng để ta ở lại đi, ta muốn cùng chàng trải qua nửa đời còn lại.”

Lời này tựa như sấm sét bổ vào Trầm Thiên Thu, sau khi chấn động toàn thân, bỗng đẩy nàng ra, xoay người bỏ đi.

Để lại Bạch Tiểu Mộc khó chịu đựng được mà nhìn bóng lưng rời đi của hắn. Lần đầu tiên nàng nói những lời này với một người đàn ông, ngay đến Tần Thiên Thời nàng cũng chưa từng nói qua, nhưng phản ứng của hắn lại là bỏ chạy trối chết!

Chẳng lẽ lời nàng nói ban nãy đáng sợ vậy sao?

Nàng cắn chặt cánh môi, siết chặt tay.

Nếu như…hắn thật sự không thích nàng, có lẽ, nàng không nên mặt dày mày dạn, ở lại đây chọc người ta sinh lòng chán ghét nữa.

 

“Bạch cô nương, tôi có chuyện muốn thỉnh giáo cô.” Trình Mai mới rời đi lúc nãy giờ lại quay lại.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn bà. “Chuyện gì?”

“Cô là người sinh vào mùng năm tháng năm?”

“Không sai.” Bạch Tiểu Mộc không có tâm tư đi truy cứu tại sao bà lại biết chuyện này, tâm trạng lạc lõng nói: “Dì Trình, tôi muốn rời khỏi nơi này, xin dì phái người đưa tôi ra khỏi cốc đi.”

Nhưng Trình Mai lại biểu thị thái độ ngược hẳn với lúc nãy. “Cô không thể đi!”

“Tại sao tôi không thể đi? Vừa nãy cốc chủ của các người không phải muốn dì đưa tôi ra ngoài hay sao?”

“Bất luận thế nào cũng xin cô nhất định phải ở lại, Bạch cô nương.” Mặt Trình Mai đầy vẻ nghiêm túc.

“Tôi ở lại để làm gì? Chàng căn bản là không muốn thấy tôi.”

“Không, bây giờ cốc chủ rất cần Bạch cô nương, à không, phu nhân.” Nhớ đến Bạch Tiểu Mộc luôn miệng nói là đã cùng cốc chủ bái đường thành thân, Trình Mai lập tức sửa miệng tôn xưng nàng là phu nhân.

“Chàng cần tôi? Dì đừng lừa tôi nữa, tôi nhìn không ra chàng có chỗ nào cần tôi.”

Nàng cười khổ nói.

“Người thật sự rất cần phu nhân! Bất luận ra sao, xin phu nhân nhất định phải ở lại, cứ coi như là tôi cầu xin phu nhân đi.” Trình Mai cúi người cầu xin.

Thái độ chuyển biến quá nhanh như vậy, khiến Bạch Tiểu Mộc rất buồn bực. “Dì Trình, dì cứ luôn nói chàng cần tôi, rốt cuộc là chàng có chỗ nào cần tôi chứ? Dì có thể nói rõ một chút được không.”

“Cái này…tôi tạm thời không tiện nói ra, đợi trễ thêm chút nữa tôi sẽ bẩm báo với phu nhân.” Nếu cốc chủ vẫn chưa nói với nàng, nhất định là có nguyên nhân của người, bà nên hỏi rõ ý của cốc chủ đã.

“Được thôi, tôi đợi dì.” Bạch Tiểu Mộc gật đầu tiếp tục đi về phía trước.

Dì Trình vội vã ngăn nàng lại. “Phu nhân, người muốn đi đâu?” Nếu nàng muốn đi, bà tuyết đối sẽ không để nàng rời đi.

“Về phòng đi ngủ.” Sáng sớm nàng đã bi Ngọc Như Ý dẫn ra, cộng thêm việc tối qua gặp được Trầm Thiên Thu, hưng phấn tới nỗi cả đêm không ngủ, cho nên bây giờ thấy hơi mệt.

“Vậy tôi sẽ đưa phu nhân về phòng.”

Nàng xua tay cự tuyệt. “Không cần đâu, tôi biết đường, tự mình có thể về được, đợi tôi ngủ dậy, hi vọng có thể nghe được đáp án của dì.”

Không phải ảo giác của nàng, thái độ của dì Trình đối với nàng thật sự rất khả nghi, lúc trước còn lạnh lùng xa cách, giờ thì bộ dáng y như sợ nàng sẽ chạy mất không bằng.

Sự việc tựa hồ như xuất phát từ ngày sinh của nàng, nàng nhớ tới lúc đầu Trầm Thiên Thu cũng lộ vẻ cả kinh khi nghe thấy chuyện này.

Nàng sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm có gì không đúng à?

One thought on “[Bái sai đường] Chương 6.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s