Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 5.4

Chương 5.4

 

Nhìn sâu vào nàng, mặt không gợn sóng. “Ta nhớ lúc đầu người không chịu thừa nhận hôn sự này chính là nàng, nàng nói muốn ta xem chuyện này như chưa hề xảy ra, ta làm vậy là theo ý muốn của nàng.”

Từ cái ngày khi hắn mất đi thần trí mà hôn nàng, hắn đã hiểu, hắn đã không có cách nào dẫn nàng về Bách Độc cốc nữa.

Khi nàng cầu xin hắn đi cứu cha nàng, nàng từng nói, chỉ cần hắn nguyện ý cứu người, dù muốn nàng chết thì nàng cũng nguyện ý.

Chính miệng nàng nói ra lời như vậy, hắn có thể đúng lý hợp tình mà dẫn nàng về Bách Độc cốc, bắt nàng thực hiện lời hứa, nhưng đến cuối cùng, hắn vẫn không nỡ để nàng chết.

Xem ra, tình căn kia sớm đã ở cái giây phút gặp gỡ đầu tiên vào năm ngoái  đó lặng lẽ trồng xuống rồi, nên mới chưa tới mấy ngày đã sinh trưởng mạnh mẽ trong lòng hắn, chi chít bám vào tim hắn, khiến hắn không có cách nào nhổ bỏ, bởi một khi nhổ bỏ, thì ngay đến trái tim cũng sẽ khoét ra luôn.

“Chẳng phải ta đã nói với chàng là ta muốn thừa nhận rồi sao? Nếu đã vậy, thì chúng ta đã là phu thê rồi.”

“Nàng cho rằng chuyện gì cũng đều theo ý nàng mà được à? Nàng muốn thừa nhận, nhưng ta lại không muốn thừa nhận nữa, đợi sức khỏe của nàng hồi phục lại chút, thì lập tức rời khỏi nơi này ngay.” Bàn tay đeo bao tay màu đen của hắn, dùng sức gỡ bỏ tay nàng, lạnh lùng nói.

Bạch Tiểu Mộc nhảy xuống nhuyễn tháp, đứng trước mặt hắn, bất bình nói: “Sao chàng có thể như vậy? Lúc đầu ta không muốn thừa nhận hôn sự này, nhưng đã từng thương lượng với chàng, trưng cầu ý kiến của chàng, lần này sao chàng chẳng thương lượng với ta gì hết, liền muốn phiến diện hủy hôn, ta không chịu!”

“Ta mặc kệ nàng có chịu hay không, Bách Độc cốc này không phải nơi nàng có thể ở lại.”

Nàng nhìn chằm chằm hắn, trách hỏi: “Tại sao ta không thể ở lại? ta là thê tử của chàng, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, nhà của chàng cũng chính là nhà của ta, Bách Độc cốc này ta ở chắc rồi. Trừ phi, chàng nói ra một lý do không cần ta nữa.”

Nhìn khuôn mặt với vẻ kiên định của nàng, lời của nàng giống như từng viên từng viên đá, ném vào lòng hồ yên tĩnh của hắn, dẫy lên từng đợt từng đợt sóng. Trầm Thiên Thu trầm mặc nhìn nàng, mâu sắc cũng biến ảo bất định.

Hắn nhớ tới trước khi hắn trở về Bách Độc cốc, đi tham gia hôn lễ của đệ đệ Tần Thiên Thời, Thiên Thời kéo lấy hắn nói – “Đại ca, nếu huynh đã cùng Tiểu Mộc bái đường, vậy Tiểu Mộc sẽ giao cho huynh, đệ tin huynh sẽ đối xử tốt với nàng ấy, bởi vì năm ngoái ánh mắt huynh nhìn nàng rất đặc biệt, đệ nghĩ lúc đó chắc là huynh có chút thích nàng. Có thể cùng trải qua ngày tháng với người mình thích, là chuyện hạnh phúc nhất.”

Đáng tiếc là, Thiên Thời không biết, hắn vĩnh viễn không thể cho Tiểu Mộc cái hạnh phúc này.

Có lẽ, đáng ra ngày đó hắn không nên thay Thiên Thời đi rước dâu, như vậy, nay người bái đường thành thân với nàng chính là Thiên Thời, mà không phải hắn.

Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, hắn tình nguyện vĩnh viễn cũng không biết nàng là người sinh vào buổi trưa ngày mùng năm tháng năm.

Thu lại tất cả những suy nghĩ, Trầm Thiên Thu thản nhiên mở miệng, “Bạch Tiểu Mộc, ta sẽ không phải là một người trượng phu tốt, nàng cố ý ở lại thì cũng chẳng có ích gì với nàng, nếu nàng còn không đi, nàng sẽ hối hận.”

“Nếu đã đến rồi thì ta sẽ không hối hận. Về phần chàng có phải là trượng phu tốt hay không, phải do ta bình luận mới đúng.”

Hừ, nàng sẽ không bị mấy lời này của hắn dọa bỏ chạy đâu, nàng biết hắn để ý tới nàng, đau lòng cho nàng.

Bởi vì trước khi nàng hôn mê, chính tai nàng nghe thấy hắn nói – “Dừng tay, Như Ý, nếu ngươi dám tổn thương đến một sợi tóc của nàng, ta sẽ khiến ngươi hóa thành một vũng máu!”

Hắn không để người khác tổn hại đến một sợi tóc của nàng, điều này có nghĩa gì, trong lòng nàng đã có đáp án rồi.

Giống như cảm giác sâu sắc mãnh liệt của nàng đối với hắn, nhất định là hắn cũng như vậy. Không sai, nàng có thể cảm nhận được hắn đối tốt với nàng.

Hắn vì nàng mà đi cứu cha, lại thay Vọng Vân trại tìm Thải Hà sơn có thể an cư, tất cả những điều này, cho thấy hắn cũng có tình cảm với nàng.

Không phải nàng tự mình tình nguyện.

Cho nên nàng sẽ không bị hắn dọa chạy! Về phần tại sao hắn lại không thừa nhận, luôn muốn đuổi nàng đi?

Nói không chừng là do hắn nhất thời vẫn chưa hiểu tâm ý của mình.

Không sao, nàng sẽ để hắn biết, cũng khiến hắn hiểu tâm ý của nàng đối với hắn.

Nghĩ vậy, Bạch Tiểu Mộc cười rộ, bất ngờ ôm lấy hắn, sau đó tự tin đầy mình mà tuyên cáo: “Trầm Thiên Thu, chàng đợi mà xem, ta sẽ để chàng biết, có thê tử ta đây chàng sẽ hạnh phúc cỡ nào.”

Trong ngữ khí của nàng lộ ra tình ý không thể nhận lầm được, làm cho Trầm Thiên Thu bỗng chấn động.

 

End Chương 5

Advertisements

One thought on “[Bái sai đường] Chương 5.4

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s