Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 4.4

Chương 4.4

Bạch Thông nhìn vẻ tức giận đầy mặt của con gái, vội lựa lời an ủi: “Tiểu Mộc, con đừng giận, hắn muốn đi chúng ta cũng không ngăn được hắn. Tránh được hòa thượng nhưng không chạy thoát khỏi miếu, đợi chúng ta ổn thỏa xong, cha sẽ cùng con đến Bách Độc cốc tìm hắn, nếu con đã cùng hắn bái đường, thì hắn không thể không nhận thế tử này.”

Trầm Thiên Thu không chỉ ra tay cứu bọn họ, còn vì bọn họ mà nghĩ một đường lui, phần tâm ý này, khiến cho Bạch Thông nhận chắc người con rể này rồi, bất luận thế nào cũng không thể để hắn chạy mất như vậy được.

Hồng Bình Thọ cũng khuyên bảo: “Thì đó, Tiểu Mộc, Trầm Thiên Thu để lại địa đồ này nói, Thải Hà sơ cách nơi này chừng hai, ba ngày đi đường, chỗ đó rất ẩn mật, người ngoài không dễ gì tìm được, chỉ cần chúng ta đi theo con đường mà hắn vạch ra, thì có thể thuận lợi đến được chỗ đó. Hắn còn nói nơi đó đất đai màu mỡ, sơn sản lại nhiều, khí hậu ôn hòa, muốn để nhiều nhân khẩu trong trại như vậy sinh sống, chắc là không thành vấn đề. Đợi qua một thời gian, sau khi chúng ta ổn thỏa xong, Hồng thúc sẽ cùng cha con đưa con lên Bách Độc cốc tìm hắn.”

Sự tức giận của Bạch Tiểu Mộc không vì những lời nói này của cha và Hồng thúc mà tiêu tan, Trầm Thiên Thu không từ mà biệt, không chỉ làm cho nàng mất sạch hết thể diện, càng làm cho trái tim nàng cứ như bị người ta chém cho một đao vậy.

Nàng mím môi, quật cường nói: “Huynh ấy muốn đi thì cứ để huynh ấy đi, con chẳng thèm.”

“Tiểu Mộc!” Thấy nàng nói xong xoay người bỏ đi, Bạch Thông và Hông Bình Thọ nhìn nhau, đều biết nàng chẳng qua chỉ nói trong lúc tức giận mà thôi, miệng thì nói không thèm, thật ra tỏng lòng để ý không thôi.

Nhưng lần này chuyện trong trại khá khẩn cấp, cần phải sắp xếp ổn thỏa trước đã, cho nên Bạch Thông cũng không thể đi an ủi con gái, đợi sau khi sắp xếp mọi thứ xong rồi mới đi khuyên bảo con gái sau.

Bạch Tiểu Mộc dựng thẳng sống lưng, trên đường không ngừng nói với bản thân, thật đó, nàng không để ý tí nào, một chút cũng không, người nàng thích là Tần Thiên Thời, chứ không phải Trầm Thiên Thu hắn đâu.

Muốn đi thì cứ để hắn đi, nàng chẳng để ý gì hết.

Nhưng trong mắt lúc này lại dâng lên một cỗ nhiệt khí.

“Bạch Tiểu Mộc, mi đừng vô dụng như vậy, loại chuyện này có gì đáng khóc, chẳng qua cũng chỉ là bị người ta vứt bỏ mà thôi, cũng đâu phải là lần đầu tiên, lúc đó khi Tần Thiên Thời nói muốn cưới người khác, chẳng phải mi rất kiên cường không rơi một giọt nước mắt nào sao? Chẳng có gì lớn lao hết, Trầm Thiên Thu không cần mi, là hắn không có phúc khí đó, sao mi lại đau lòng vì loại chuyện này chứ?”

Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng nàng lại chẳng bởi vì vậy mà cảm thấy dễ chịu hơn.

Nàng không hiểu, người nàng thích rõ ràng là Tần Thiên Thời, sao mới ngắn ngủn có mấy ngày, nàng lại có cảm giác mãnh liệt với Trầm Thiên Thu vậy chứ, đối với sự rời đi của hắn, lại thấy khó chịu, phẫn nộ và thất vọng?

Chết tiệt, Trầm Thiên Thu, huynh trở về cho tôi!

***

 

Sau khi chôn cất Đại Quý cùng mấy huynh đệ gặp nạn, Vọng Vân trại lập tức bắt tay vào việc chuyển đến Thải Hà sơn. Hồng Bình Thọ đi trước dò đường, xác định Thải Hà sơn thực sự thích hợp cho cuộc sống an cư sau này của mọi người, Bạch Thông liền bảo tất cả mọi người trong trại chia nhóm lên đường.

Mỗi nhóm ba mươi người, chia ra bảy tổ nhân mã.

Bạch Tiểu Mộc phân ở tổ cuối cùng, từ đầu đến cuối, nàng vẫn cố chờ đợi, chờ đợi Trầm Thiên Thu có thể sẽ bất chợt trở về.

“Tiểu Mộc, chúng ta nên lên đường rồi.” Trân Châu thấy nàng do dự không định đi, qua khẽ vỗ bả vai nàng nói.

“Ờ, chúng ta đi thôi.” Lưu luyến quay đầu nhìn lại một cái, nàng mới bước ra Vọng Vân trại.

Nhìn ra tâm sự của Tiểu Mộc, Trân Châu mở miệng an ủi nàng: “Tiểu Mộc, chỉ cần hắn còn sống, thì cô còn có thể gặp lại hắn, đợi chúng ta đều ổn thỏa xong, thì cô cứ đi tìm hắn đi.”

“Tôi không thèm đi tìm huynh ấy đâu.”

“Tiểu Mộc, đừng cậy mạnh nữa, rõ ràng là cô rất muốn gặp lại hắn.” Nỗi nhớ nhung mấy ngày nay của Tiểu Mộc đối với Trầm Thiên Thu, nàng đều có thể thu hết vào mắt.

“Ai nói chứ? Tối chẳng nhớ huynh ấy chút nào, một chút cũng không!” Bạch Tiểu Mộc cứng miệng phủ nhận.

Chín ngày, nàng đã đợi hắn hết chín ngày, mỗi ngày nàng về phòng, tại giây phút nàng mở cửa phòng ấy, đều nhịn không được kì vọng sẽ giống như lúc trước vậy, vừa mở cửa phòng ra là nhìn thấy hắn đang nằm trên giường nàng.

Nhưng chín ngày nay, mỗi một lần đều trốn trơn, hắn thật sự không trở về nữa, nếu hắn đã đi dứt khoát như vậy, không để ý chút gì đến nàng, nàng cũng chẳng thèm để ý đến hắn nữa, từ nay không nghĩ tới hắn nữa, không thèm nghĩ nữa đâu!

Thấy nàng nói một đằng nghĩ một nẻo, Trân Châu than thở: “Tiểu Mộc, cô cùng hắn còn có cơ hội, ngàn vạn lần đừng giống như tôi với Đại Quý thiên nhân vĩnh cách, không thể gặp mặt nữa, rồi lại hối hận.”

“Trân Châu.” Nghe nàng ta nhắc tới Đại Quý đã qua đời, Bạch Tiểu Mộc nắm lấy tay nàng ta, không biết nên nói gì để an ủi nàng ta. Nàng cũng rất thương tiếc cho sự mất sớm của Đại Quý, nhưng nhất định là không sâu bằng Trân Châu người đã cùng hắn hẹn thề.

“Mấy ngày nay cô luôn ở cùng tôi, hẳn cũng biết tôi mất đi Đại Quý đau lòng cỡ nào, cho nên, nhân lúc các người vẫn còn sống, nắm bắt cơ hội cho thật tốt! Trầm Thiên Thu đã giúp cho trại chúng ta rất nhiều việc, là người đáng để cô phó thác cả đời, đừng bỏ qua hắn.” Trân Châu nhẹ tiếng khuyên bảo.

“Tôi…” Bạch Tiểu Mộc nhất thời không có cách nào trả lời. Nếu như có một ngày Trầm Thiên Thu chết đi, nàng cũng sẽ không gặp được hắn nữa, nàng sao có thể lâm trận rút lui như vậy được? Cha nói không sai, tránh được hòa thượng, nhưng không chạy thoát khỏi miếu.

Nàng nhất định phải lên Bách Độc cốc tìm hắn hỏi rõ, rốt cuộc nàng có chỗ nào không tốt, mà hắn lại không cần nàng!

Còn nữa, không phải hắn nói muốn nàng giúp hắn cứu một người à? Sao lần này lại bỏ đi một mình, mà không mang nàng cùng về? Trừ phi, trong đó có ẩn tình gì chăng?

Sau khi nghĩ thông những điều này, Bạch Tiểu Mộc dùng sức gật đầu với Trân Châu, lộ ra một nụ người mà mấy ngày nay đã không thấy.

“Tôi hiểu rồi, đợi ổn thỏa xong, tôi sẽ lên Bách Độc cốc tìm huynh ấy, nếu huynh ấy không cho tôi một câu trả lời vừa lòng, tôi sẽ không bỏ qua đâu!”

End Chương 4

One thought on “[Bái sai đường] Chương 4.4

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s