Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 4.3

Chương 4.3

Lúc này hắn mới hoàn hồn lại, vội dùng đôi tay có đeo bao tay màu đen giam cầm nàng trong ngực mình, không cho nàng lộn xộn, tránh cho nàng đụng vào da thịt trên mặt hắn.

“Huynh làm gì vậy? Mau buông tôi ra!” Mắt thấy chỉ thiếu một bước nữa là có thể sờ được lên mặt hắn rồi, kết quả là nàng lại bị hắn giữ vững trong lòng không động đậy gì được, Bạch Tiểu Mộc tức giận dùng sức giãy giụa, nhưng bất luận nàng giãy giụa ra sao, cũng không thoát khỏi hai cánh tay như sắt kìm kia của hắn.

Bởi vì nàng không ngừng động đậy, thân thể mềm mại của nàng cọ xát vào người hắn, quai hàm Trầm Thiên Thu siết chặt, quát nhẹ: “Cô đừng động đậy nữa.”

“Huynh buông tôi ra, thì tôi sẽ không động đậy.” Nàng nâng khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn hắn, mãi đến lúc này mới phát hiện, giờ phút này hai người thân mật biết mấy.

Trời ơi, hắn đang ôm nàng, ôm nàng rất chặt rất chặt, thân thể hai người áp sát vào nhau, mặt hai người chỉ thiếu một tấc nữa thôi là dính vào luôn rồi, nếu nàng cao thêm một tấc, thì lúc này trán nàng đã đụng được vào cằm của hắn.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn mặt hắn gần tới vậy, hắn nhìn chằm chằm nàng, làm cho hai gò má của nàng sắp đỏ cả lên, tim đập có chút không ổn định.

Ánh mắt sâu thẳm của hắn nhìn tựa như hai dòng nước xoáy sâu không thấy đáy, hút lấy tầm nhìn của nàng, khiến cho nàng chỉ có thể kinh ngạc nhìn hắn.

Trong đầu là một mảng trống rỗng, trước mắt trừ hắn ra, Bạch Tiểu Mộc tựa như không còn nghĩ được gì nữa, ngay đến việc tại sao lại tạo thành quẫn cảnh này nàng cũng quên luôn.

Nàng chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thật mạnh thật nhanh, cứ như muốn phá ngực mà ra vậy.

Đợi đã, bờ môi của hắn càng lúc càng gần nàng, hắn muốn làm gì? Không phải là…muốn hôn nàng đấy chứ?

Ý niệm này vừa xẹt qua, gò má nàng nóng lên.

Nàng theo bản năng nín thở, tim đập dồn dập, yên tĩnh chờ đợi giây phút môi hắn hạ xuống.

Chết tiệt, hắn đang làm gì vậy?

Khi môi hắn lướt nhẹ qua môi nàng, Trầm Thiên Thu kịp thời phục hồi lại thần trí, bỗng đẩy nàng ra khỏi lòng mình.

Hơi thở của hắn có chút không ổn, nhớ tới ban nãy nhất thời không khống chế được, hắn âm thầm siết chặt tay, sau đó từ trong lòng lấy ra một viên đan dược đặt lên bàn, vứt lại một câu: “Đây là giải dược đan.” Rồi xoay người rời khỏi phòng.

Đến khi hắn ra khỏi cửa phòng, Bạch Tiểu Mộc mới hoảng hốt hoàn hồn lại, bỗng nhiên, một trận choáng váng ập tới, trước mắt tối lại, tiếp đó trong ngực đau thắt khó chịu, rồi tứ chi đau đớn như bị tháo rời ra.

Đây là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ…nàng trúng độc rồi sao?

Vịn vào mép bàn để giữ vững thân người, Bạch Tiểu Mộc bỗng thoáng thấy viên giải dược đan mà hắn đặt trên bàn trước khi rời khỏi phòng, mới nhớ tới ban nãy môi hắn tựa hồ như có chạm nhẹ vào nàng.

Nàng vội cầm lấy viên giải dược đan nuốt xuống, sau đó ngồi xếp bằng trên giường, vận công đẩy lui độc tính.

Trong chốc lát, sự khó chịu dần dần biến mất, đan điền tựa như có một dòng chảy ấm áp, lan tỏa toàn thân, sau khi nàng vận công xong, mơ hồ cảm thấy cả người nhẹ nhõm, nội tức sung mãn, cả người dễ chịu.

Từ từ mở mắt, nàng giơ ngón tay vuốt vuốt cánh môi.

Ban nãy hắn chạm vào môi nàng, cũng có thể nói…hắn đã hôn nàng?

Hắn đã hôn nàng! Trời ơi, hắn thế mà lại hôn nàng, đây nói lên điều gì?

Lúc nãy bất luận thế nào hắn cũng không cho nàng chạm vào, thế sao ban nãy hắn lại hôn nàng? Tuy chỉ giống như chuồn chuồn lướt nước mà thôi, nhưng vẫn là hắn hôn nàng, cho nên nàng mới trúng độc.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ…là vì hắn thích nàng, nên mới hôn nàng?

Cách nghĩ này khiến cho Bạch Tiểu Mộc trợn to mắt, không phải kinh ngạc, không phải kinh sợ, mà là mừng rỡ.

Một niềm vui vương trên khóe miệng, nàng cười ngây ngô vuốt cánh môi, càng cười càng vui.

Nhất thời quên hết những chuyện thê thảm xảy ra hôm nay, một lòng chìm đắm trong sự kiện hắn có khả năng yêu nàng.

***

“Cha, mọi người đang xem gì vậy?” Đi vào tiền sảnh, Bạch Tiểu Mộc thấy Bạch Thông và Hồng Bình Thọ cầm một tờ giấy, hai người đang cúi đầu chăm chú xem.

Bạch Thông ngẩng đầu nhìn về phía con gái: “Bọn cha đang xem địa đồ của Thải Hà sơn.”

“Thải Hà sơn? Đấy là nơi nào?” Nàng buồn bực hỏi.

“Đây là địa đồ mà Trầm Thiên Thu để lại, hắn kiến nghị chúng ta có thể chuyển đến đó.” Hồng Bình Thọ trả lời.

Trước đó hắn đã suy nghĩ rằng đám người kia nếu đã phát hiện ra thân phận của bọn họ, thế thì Vọng Vân trại không còn an toàn nữa, cần phải mau chóng chuyển đi, nhưng nhất thời không nghĩ ra được nơi nào có thể dung nạp được hơn hai trăm nhân khẩu, đang phát rầu, không ngờ Trầm Thiên Thu đã thay bọn họ tìm được đường lui.

“Huynh ấy về rồi à, huynh ấy đang ở đâu?” Bạch Tiểu Mộc hân hoan nhìn ngó bốn phía, muốn tìm cái người lại biến mất hai ngày kia, hôm đó sau khi hắn hôn nàng, rồi không trở lại nữa,

“Bọn cha không thấy hắn, tấm địa đồ và mấy bình thuốc này, là sáng sớm nay đã để ở đây rồi.” Bạch Thông nhìn con gái, ngừng một chút rồi mới mở miệng nói tiếp: “Tiểu Mộc, Trầm Thiên Thu trên thư có nói, hắn không về nữa, bảo chúng ta chuyển đến cái nơi gọi là Thải Hà sơn này để lánh nạn, hắn còn nói nếu như trên đường lại có người tìm chúng ta gây chuyện, thì dùng thuốc độc mà hắn để lại để đối phó với bọn chúng.”

Nghe cha nói vậy, Bạch Tiểu Mộc trước tiên là ngây ra, sau đó mặt biến sắc.

“Huynh ấy không trở về nữa? Sao huynh ấy có thể không trở về được? Huynh ấy đã cùng con bái đường thành thân, sao có thể vứt bỏ con mà đi như vậy được chứ? Đây là ý gì? Huynh ấy không cần con nữa sao?”

Nếu như vậy, hai ngày trước sao bỗng nhiên hắn lại hôn nàng? Không phải hắn thích nàng sao?

Không lẽ…nàng nghĩ sai rồi, hắn căn bản chẳng có chút tình cảm nào với nàng, hôn nàng là bởi vì…nàng muốn trúng độc, cho nên hắn mới thành toàn nàng?

One thought on “[Bái sai đường] Chương 4.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s