Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 4.2

Chương 4.2

Vọng Vân trại đánh cướp bao năm qua đều không làm hại mạng người, mà nay không chỉ hao tổn một, hai mươi huynh đệ, còn giết hai, ba mươi người của đối phương, đây toàn bộ đều là mạng người.

Mấy chục mạng người cứ như thế mà chết hết! Tại sao? Tại sao lại như vậy?

Mùi máu tanh nồng nặc kia làm cho nàng cảm thấy buồn nôn, nàng che miệng, quay đầu nhìn, Trầm Thiên Thu đứng ngay cạnh nàng, dùng một loại ánh mắt quan tâm nhìn nàng, cảm giác khó chịu kia bỗng tan biến, nàng miễn cưỡng bản thân tỉnh táo lại, đi đến bên cạnh cha.

“Cha, chúng ta trở về trước đã.”

Sau khi đám người Bạch Thông trở về Vọng Vân trại, lập tức tìm người xuống núi, khiêng thi thể của đám người Đại Quý về, cũng thuận tiện chôn cất cho thi thể của kẻ địch.

Sau khi Bạch Tiểu Mộc giúp cha lo liệu xong, đợi trở về phòng, đêm đã khuya.

Nhớ tới ban nãy khi Trân Châu nhìn thấy di thể của Đại Quý, biểu tình đau thương tột cùng trên gương mặt kia, nàng ngồi bên bàn mà khóe mắt cũng đỏ cả lên.

“Tại sao lại như vậy? Sao lại vậy chứ? Sao mọi người lại thê thảm như vậy, không chết thì cũng bị thương?” Vọng Vân trại chưa từng thương vong trầm trọng như vậy, mấy huynh đệ bị chết  ngày hôm nay, không phải cùng nàng từ nhỏ chơi tới lớn, thì cũng là nhìn nàng trưởng thành, nàng đau buồn chẳng khác nào mất đi người thân, nghĩ đến không thể nhìn thấy họ nữa, nước mắt không khỏi lã chã tuôn rơi.

“Lúc các người đi đánh cướp, thì phải nghĩ tới sẽ có ngày này rồi chứ.” Trầm Thiên Thu thản nhiên mở miệng. Hắn không thích nhìn bộ dạng khóc lóc nước mắt giàn giụa của nàng, nước mắt của nàng giống như chứa một loại độc tố kì dị, chui vào trong ngực hắn, làm tim hắn nhói đau.

Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc ngăn nước mắt phản bác: “Nhưng mà, trước giờ chúng tôi chưa từng làm hại đến tính mạng của bất kì người nào, chúng tôi chỉ cướp tài vật, tại sao đám người kia lại đối phó với chúng tôi một cách tàn nhẫn vậy chứ? Phải đuổi cùng giết tận chúng tôi thì mới vừa lòng hay sao?”

“Các cô đi cướp tài vật của người khác, người bị cướp dĩ nhiên không cam tâm, nghĩ đến việc báo thù phản kích thì cũng là lẽ thường tình.” Đạo lý này rất đơn giản, nàng không thể không biết.

“Thế nhưng, người chúng tôi cướp đều là đám thương nhân giàu có bất nhân, làm ác vô số, chúng tôi trước giờ chưa hề cướp của bá tánh vô tội.” Bạch Tiểu Mộc trả lời một cách đúng lí hợp tình.

“Nếu đám người ấy đã chẳng phải loại lương thiện gì, thủ đoạn báo thù sao có thể nhẹ tay được. Thân phận của Vọng Vân trại các cô đã bị bại lộ, tôi nghĩ rất nhanh thôi sẽ có sát thủ đuổi tới đây nữa.”

Nghe hắn nói vậy, Bạch Tiểu Mộc kinh sợ: “Cái gì? Huynh nói là sẽ có thêm sát thủ khác nữa à?”

Trầm Thiên Thu hỏi ngược lại: “Nếu đổi lại là cô, người được phái tới toàn quân bị diệt, cô có thể dễ dàng buông tay được không?”

“Tôi…thế tôi phải làm sao đây?” Những huynh đệ có võ công khấm khá ở Vọng Vâng trại thì đã chết hơn nửa, nếu kẻ địch tới lần nữa, nhất định là không ngăn lại được, Bạch Tiểu Mộc sốt ruột nắm lấy tay áo của hắn mà hỏi.

Liếc nhìn biểu tình sốt ruột của nàng, Trầm Thiên Thu từ tốn nói: “Biện pháp duy nhất chính là, mau chóng rời khỏi nơi này.”

Hắn tin rằng Bạch Thông và Hồng Bình Thọ đã nghĩ tới điểm này, suy cho cùng thì thân phận của họ đã bị bại lộ, còn tiếp tục ở lại Vọng Vân trại nữa, thì chẳng khác nào đợi người ta đuổi giết tới cửa.

“Huynh muốn chúng tôi chuyển đi? Nhưng trên dưới trong trại cũng có hơn hai trăm nhân khẩu, chúng tôi có thể chuyển đi đâu được? Đúng rồi, chỉ cần mọi người đều ăn giải dược đan tăng cường công lực kia, võ công sẽ trở nên mạnh hơn, như thế sẽ không sợ bọn chúng đến nữa!” Nghĩ vậy, Bạch Tiểu Mộc lập tức vươn tay về phía Trầm Thiên Thu đang ngồi đối diện kia mà đòi. “Huynh mau đưa giải dược đan kia cho tôi.”

Hắn lạnh lùng nói: “Cô tưởng nuốt giải dược đan đó rồi, thì có thể biến các người thành võ công cao thủ hết cả hay sao? Cô nghĩ quá ngây thơ rồi. Người không trúng độc, nuốt loại giải dược đan đó, tuy có thể tăng thêm vài phần công lực, nhưng sẽ tổn hại nguyên khí.” Hắn sử dụng độc, cho nên ngay đến giải dược đan, cũng theo phương pháp lấy độc trị độc mà luyện chế ra, bởi vậy người không trúng độc nếu uống loại giải dược đan đó, ngược lại sẽ tổn thương nguyên khí.

Bạch Tiểu Mộc kích động bác bỏ: “Bây giờ tôi không để ý mấy cái này nữa, chỉ cần có thể tăng cường công lực là được, huynh mau đưa giải dược đan cho tôi, tôi phải ăn, tôi phải bảo vệ những người trong trại, sẽ không để cho bất kì ai phải chịu tổn thương nữa.” Nếu gian thương kia phái người đến nữa, lần này người trong trại không chết thì cũng bị thương, chỉ còn sót lại phụ nữ trẻ con yếu đuối không có sức kháng cự, chỉ có thể ngồi chờ chết, nàng tuyệt đối sẽ không để koại tình huống này xảy ra.

Hôm nay may mà có hắn ở đây, nếu lúc không có hắn, đám người kia đuổi giết tới cửa thì phải làm sao? Nàng phải trở nên mạnh mẽ, mạnh tới nỗi có thể bảo vệ mọi người mới được.

Trầm Thiên Thu trầm mặt xuống: “Cô không nghe rõ tôi nói gì sao? Cô không trúng độc, nuốt giải dược đan đó thì cũng chẳng có ích gì với cô đâu.”

“Tôi đã nói tôi không để ý được nhiều nữa, đợi đã, ý huynh là, nếu tôi trúng độc, thì có thể nuốt giải dược đan đó rồi, đúng không?” Bạch Tiểu Mộc đột nhiên nghĩ tới.

“Không sai.”

“Thế thì tốt, bây giờ tôi sẽ để mình trúng độc.” Nói đoạn, nàng lập tức bổ nhào về phía Trầm Thiên Thu, hắn từng nói toàn thân hắn đều là độc, nàng cũng tận mắt chứng kiến, một đóa hoa đang xinh đẹp tươi tắn trong nháy mắt liền khô héo trong tay hắn, cho nên chỉ cần đụng đến da thịt hắn, thì nàng sẽ trúng độc, nàng nhớ lần trước Đại Phú là bởi đụng trúng hắn nên mới trúng độc.

“Cô muốn làm gì?” Trầm Thiên Thu bật người tránh nàng.

Nhưng Bạch Tiểu Mộc không từ bỏ ý định đuổi tới ôm hắn. “Huynh đứng lại, đừng chạy.”

Trầm Thiên Thu lập tức nhìn ra được ý đồ của nàng.

“Cô tính đụng vào tôi để bản thân mình trúng độc?” Thân hình hắn di chuyển nhanh như quỷ, làm cho Bạch Tiểu Mộc ngay đến góc áo của hắn cũng không chạm vào được.

Bất luận thế nào cũng không đụng vào hắn được, Bạch Tiểu Mộc mệt lả thét gọi hắn: “Sao huynh nhỏ mọn thế hả, để tôi đụng một cái, huynh cũng đâu mất miếng thịt nào, bằng không thì huynh trực tiếp đưa giải dược đan cho tôi là được rồi.”

Trầm Thiên Thu biết chuyện xảy ra ngày hôm nay đã dọa nàng sợ, đến nỗi làm nàng mất đi lý trí. Nhìn cái vẻ vừa đau lòng vừa sốt ruột của nàng, hắn bỗng nhiên có một cỗ xúc động muốn qua đó ôm lấy nàng, hứa với nàng, sau này chỉ cần có hắn, thì sẽ không để xảy ra chuyện này nữa.

Ý niệm này vừa xẹt qua, hắn bỗng cả kinh. Hắn thế mà lại muốn bảo vệ nàng cùng với những người nàng muốn bảo vệ!

Hắn đang nghĩ cái gì? Việc mà hắn nên làm lúc này, đáng lẽ phải là tiêu trừ đi trái tim đang động tình với nàng, chứ không phải càng lún sâu vào đó.

Đương lúc Trầm Thiên Thu bị cách nghĩ của mình làm cho chấn kinh, thân hình không khỏi chậm lại, khiến Bạch Tiểu Mộc bắt được tay áo của hắn.

Nàng nắm lấy tay áo hắn, sau đó dùng hết sức lực bổ nhào vào trong lòng hắn.

One thought on “[Bái sai đường] Chương 4.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s