Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 4.1

  Chương 4.1

 

Hai người đến dưới Hắc Hổ sơn, chỉ thấy thi thể nằm la liệt dưới đất, có huynh đệ của Vọng Vân trại, cũng có nhân mã của đối phương.

Người ở trong Vọng Vân trại vẫn chưa ngã xuống, còn đang giao chiến thì chỉ còn sót lại Bạch Thông, Hồng Bình Thọ cùng với năm, sáu huynh đệ, mà giờ phút này đối thủ vẫn còn tới hai mươi mấy người.

Đám người Bạch Thông lấy ít địch nhiều, sớm đã thương tích đầy mình, nay chỉ còn chống đỡ được mấy hơi.

Xa xa, Bạch Tiểu Mộc sốt ruột ngước mắt tìm kiếm thân ảnh của phụ thân, trong giây lát tìm được người, nhưng thoáng thấy ba người công kích về phía ông, ông không địch lại được, nhất thời trúng phải một kiếm., nàng không kịp ra tay tương cứu, đau lòng bật thốt lên: “Cha…”

Mơ hồ nghe thấy tiếng của con gái, Bạch Thông quay đầu lại nhìn, trong đó có hai người, cùng nhau bay nhanh đâm về phía sau ngực ông, định dồn ông vào chỗ chết.

“Cha, cẩn thận!” Bạch Tiểu Mộc tê thanh liệt phế kêu lên.

Mắt thấy hai thanh kiếm cơ hồ như sắp sửa đồng thời đâm xuyên qua sau ngực ông, thì bỗng kiếm của hai người lại rơi xuống, người cũng ngã theo kiếm.

Tiếp đó, binh khí của tất cả những người giao chiến đều leng keng tuột khỏi trên tay, người cũng ngã xuống đất.

Nhất thời, tất cả mọi người đều mang vẻ sợ hãi, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

“Chuyện gì vậy?”

Có người thử bò dậy, nhưng sức lực toàn thân cứ như bị rút đi hết rồi vậy, không ai đứng lên được.

“Chúng ta trúng độc rồi!” Có người kinh hô.

“Là ai? Ai dám hạ độc với bọn ta?”

Chỉ có Bạch Thông và Hồng Bình Thọ sau một hồi ngây ngốc, thì mừng rỡ quay đầu tìm kiếm gì đó, lát sau, liền nhìn thấy mấy người Bạch Tiểu Mộc bay vọt tới.

“Cha!”

“Tiểu Mộc, Trầm Thiên Thu tới rồi đúng không? Chỉ có Độc vương Trầm Thiên Thu mới có bản lĩnh này, trong chớp mắt mà có thể bất tri bất giác đem tất cả mọi người độc ngã.”

“Đúng.” Nàng vươn tay chỉ về phía sau.

Trầm Thiên Thu không nhanh không chậm bước tới, từ trong lòng lấy ra một cái bình đưa cho Bạch Tiểu Mộc. “Thuốc trong bình, mỗi người một viên, có thể hóa giải được độc mà mọi người đang trúng phải.”

Nàng vội đổ thuốc ra đưa cho Bạch Thông và Hồng Bình Thọ. “Cha, Hồng thúc, hai người mau uống viên thuốc này đi.”

Nhận lấy thuốc, Bạch Thông căn dặn: “Tiểu Mộc, con mau cầm thuốc đưa cho các huynh đệ khác của chúng ta đi.”

“Ừm, con biết rồi, con đi ngay.” Nàng vội vã cầm đưa cho các huynh đệ còn sống của Vọng Vân trại.

“Thuốc giải, tôi cần thuốc giải, mau cho tôi thuốc giải.” Người của đối phương thấy tình huống này, thò tay muốn cướp cái bình trên tay nàng, nhưng bọn họ toàn thân mềm nhũn làm gì còn sức lực để cướp nữa.

Bạch Tiểu Mộc có chút không nỡ, định chia chút thuốc giải cho mấy người này, nhưng khi ngước mắt nhìn thi thể nằm la liệt dưới đất của mấy huynh đệ Vọng Vân trại, sự không nỡ của nàng thoáng chốc tan biến, những người này đã quá độc ác, ra tay là muốn bức bọn ngưởi của cha vào con đường chết.

Lúc chuẩn bị đi đến bên cạnh cha, nàng đi qua một cỗ thi thể, khi phát hiện đấy là Đại Quý, nàng hoảng sợ ngồi xổm xuống kêu:

“Đại Quý, Đại Quý!”

“Huynh ấy chết rồi.” Một huynh đệ gần đó của Vọng Vân trại bỗng nói.

“Huynh ấy chết rồi? Tôi không tin, Đại Quý, Đại Quý, huynh tỉnh lại đi, tỉnh lại đi mà, chúng tôi đến cứu huynh, huynh mau tỉnh lại đi!” Nàng kích động lay lay hắn, không dám tin Đại Quý tình như thủ túc với nàng lại chết như vậy.

“Đại Quý, huynh mau tỉnh lại đi. Không phải huynh nói đợi Trung thu năm nay, muốn cầu thân với Trân Châu hay sao? Sao huynh có thể cứ thế mà đi như vậy được chứ? Thế Trân Châu phải làm sao đây? Huynh bảo nàng ấy phải làm sao đây? Đại Quý!” Nàng ôm lấy cỗ thi thể không có lấy một hơi thở của Đại Quý mà gào khóc.

Nghe thấy tiếng khóc đau thương của nàng, mấy huynh đệ khác của Vọng vân trại đã nuốt thuốc giải và hồi phục lại khí lực, nhất thời bi phẫn cầm binh khí lên. “Chúng ta phải báo thù cho các huynh đệ đã chết!” Nói rồi liền hướng về phía mấy người không còn sức lực kia chém giết cho hả giận.

Khoảnh khắc ấy, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp dẫy lên không dứt.

Bạch Tiểu Mộc chấn động, ngây người nhìn những huynh đệ đang chém giết đến đỏ cả mắt kia.

Đơi lúc Bạch Thông hoàn hồn lại kêu dừng tay, người của đối phương toàn bộ đều đã chết sạch.

Trầm Thiên Thu lạnh lùng nhìn trận giết chóc này. Thật ra hắn rất ít khi dùng độc để đoạt lấy tính mạng người khác, ngay đến Khô Lâu bang năm đó cũng không phải chết dưới độc của hắn, mà là đám người ôm oán hận với Khô Lâu bang ra tay.

Giống như tình cảnh trước mắt vậy, thế mà người trên giang hồ đều đem cái chết của đám người này tính hết lên đầu hắn.

Ánh mắt quét qua, thoáng thấy Bạch Tiểu Mộc bị cảnh tượng trước mắt dọa cho té ngã, mặt ngây ngốc, Trầm Thiên Thu đi qua đỡ nàng dậy.

Nàng nhìn hắn, sau đó nhìn về phía mấy cỗ thi thể dưới đất, bi thương không thốt nên lời.

One thought on “[Bái sai đường] Chương 4.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s