Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 3.3

Chương 3.3

Nàng đã từng hi vọng chuyện bái đường với hắn xem như chưa có, nhưng sau khi biết hắn không xấu xa như những gì giang hồ đồn, còn chữa khỏi cho cha nữa, nàng đã không còn bài xích chuyện gả cho hắn nữa rồi.

Phát hiện mình có cách nghĩ này, Bạch Tiểu Mộc hơi ngây ra. Sao mới ngắn ngủi có mấy ngày. Nàng lại cảm thấy gả cho hắn cũng không sao vậy chứ?

Chẳng lẽ nàng là người thủy tính dương hoa, đứng núi này trông núi nọ hay sao? Thấy hắn có dung mạo giống với Tần Thiên Thời, nên chuyển sang thích hắn?

Bạch Tiểu Mộc càng nghĩ càng thấy hoang mang, mày nhíu càng chặt, bỗng dưng vai bị người ta dùng sức vỗ một cái, hoa trong tay rung một cái, từ trên tay rơi xuống.

“Tiểu Mộc, đang nghĩ gì thế, nghĩ tới nỗi lông mày cũng sắp dính lại rồi kìa?”

“Cha, dọa chết con, sao tới mà cũng không lên tiếng gì hết vậy?” Thấy phụ thân mặc một thân y phục dạ hành, nàng ngạc nhiên hỏi: “Í, cha, cha ăn mặc như vậy định xuống núi đánh cướp à?”

“Không sai, hai tháng trước kinh thành có tên gian thương Trần Trường Khoan giàu có mà bất nhân, lần này có hàng phải đi qua Hắc Hổ sơn, tháng trước Hoàng Hà lụt lội, hắn dám nhân cơ hội mà nâng giá gạo, vì thế mà khiến nhiều bá tánh nghèo khổ phải đói chết, hừ! Lần này cha phải cướp sạch hết hàng của hắn mới được.” Nhắc tới những chuyện xấu mà Trần Trường Khoan đã làm, Bạch Thông căm phẫn không thôi.

“Thế con cũng đi nữa, cha, cha đợi con, con đi thay y phục.” Lúc bọn họ đi hành cướp, luôn che mặt mặc y phục dạ hành, để tránh khỏi bại lộ thân phận, liên lụy tới người già trẻ con trong Vọng Vân trại.

Bạch Thông lắc đầu ngăn cản con gái, “Nha đầu, lần này con không cần phải đi, không phải Trầm Thiên Thu vẫn chưa về sao, con ở lại trong trại đợi hắn đi.”

“Nhưng…”

“Đừng nhưng nhị gì nữa, con mới cùng hắn thành thân, đừng theo bọn cha đi đánh cướp, tránh cho việc hắn trở về không thấy con, lại đi nữa.”

“Cái này…” Bạch Tiểu Mộc chần chừ, thì thấy phụ thân vẫy vẫy tay, cười khà khà rời đi.

“Nha đầu, con cứ ở trong trại mà đợi bọn cha thắng lợi trở về đi nha.”

Bạch Tiểu Mộc không đi theo nữa, như những gì phụ thân nói, nàng lo lúc nàng đi mà Trầm Thiên Thu quay về, không thấy nàng, có lẽ sẽ đi thật luôn, nghĩ một lát, nàng lớn tiếng nói: “Cha, thế thì mọi người phải cẩn thận nha!”

“Biết rồi.”

Sau khi nhìn cha đi xa, nàng mới nhớ tới, Trầm Thiên Thu từng nói muốn dẫn nàng về Bách Độc cốc, giúp cứu một người, chắc sẽ không cứ vậy mà một đi không trở lại đâu ha.

Trở về phòng, thì thấy có người nằm trên giường, nàng cả mừng, vội vàng đi tới.

“Huynh về lúc nào vậy?”

Nhắm mắt, Trầm Thiên Thu đến mắt cũng chả thèm ngước mà nói: “Nửa khắc trước.”

“Hai ngày nay huynh chạy đi đâu vậy?” Nàng quan tâm hỏi tiếp.

“Cô không cần biết.” Hắn lãnh đạm trả lời.

Ngữ khí của hắn quá mức lạnh lùng xa cách, làm cho Bạch Tiểu Mộc bỗng nổi đóa lên: “Cái gì gọi là tôi không cần biết? Hai chúng ta nếu đã bái đường, thì chính là phu thê, huynh đi đâu chẳng lẽ không cần phải nói cho người làm thê tử như tôi biết hay sao?”

Lời này khiến cho Trầm Thiên Thu hơi ngạc nhiên mở mắt ra, liếc về phía nàng. “Tôi cứ tưởng cô không muốn thừa nhận hôn sự này chứ.”

“Tôi, tôi…” Nàng bị lời nói của hắn làm cho cứng họng, lát sau, mới đỏ mặt nói: “Thế bây giờ tôi muốn thừa nhận không được à?”

“Tại sao?” Hắn nhìn sâu vào nàng.

“Cái gì mà tại sao?”

“Sao đột nhiên cô lại muốn thừa nhận vậy?” Chẳng phải người nàng thích và muốn gả là Thiên Thời sao? Sao bỗng dưng lại thay đổi ý định rồi?

“Tôi, tôi…” Nàng quẫn bách tới nỗi tay vắt vào nhau, cố gắng nghĩ ra lý do. “Hai ngày nay tôi ngẫm nghĩ, huynh đã chữa khỏi cho cha tôi, lại giải độc cho Đại Phú, tôi cảm thấy con người của huynh không tệ, gả cho huynh cũng chả có gì xấu cả.” Không sai, nhất định là vì như vậy, cho nên nàng mới ôm suy nghĩ muốn báo đáp ân tình của hắn, thay đổi ước nguyện ban đầu.

“Vậy sao?” Trầm Thiên Thu nhắm mắt lại lần nữa. Rời đi hai ngày nay, hắn đều ở Tần phủ, vốn là muốn yên tĩnh một chút, thật không ngờ Thiên Thời vừa rảnh rang một cái, liền đi tìm hắn ngay, sau đó nói liên miên mấy chuyện của nàng và y trong một năm nay.

Y nói một năm nay Bạch Tiểu Mộc thường mượn đủ loại lý do cổ quái chạy tới tìm y, y nhìn ra được nàng có ý với y, nhưng bản thân mình thì thủy chung không dám có biểu hiện gì.

Ngày y cưới biểu muội càng gần, thì y càng thấy thống khổ, nhất là hôm đó khi y nói với Bạch Tiểu Mộc, y sắp phải thành thân, nhìn thấy vẻ mặt nàng biến sắc, nhìn bóng lưng vội vã rời đi, thì càng thêm không nỡ.

Hai ngày nghe Thiên Thời nói về chuyện của Bạch Tiểu Mộc, hắn không chịu nổi nữa, nên mới trở về Vọng Vân trại.

Hắn và Thiên Thời cơ hồ như cùng lúc gặp được nàng, khi đó nàng đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn. Nghe Thiên Thời nói những chuyện giữa y và nàng trong một năm qua, hắn cảm thấy rất đố kị, hối hận vì mình đã bỏ lỡ thời gian một năm qua.

Sau khi trở về, hắn nằm trên chiếc giường nàng đã từng ngủ, cưỡng bách bản thân không đi gặp nàng, phải hung hăng triệt tiêu trái tim vì nàng mà động tình.

Hắn tin rằng sẽ không quá khó, hắn nhất định sẽ làm được, khó khăn lắm mới tìm được một người sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm, sao có thể trở thành công cốc được chứ? Nếu như lần này bỏ lỡ nàng, có lẽ sẽ không còn cơ hồi lần nữa.

Cho nên vì bản thân, hắn tuyệt đối không thể, cũng sẽ không động tình với nàng.

“Ây, huynh còn chưa trả lời tôi, rốt cuộc hai ngày nay huynh đã đi đâu?” Đợi cả nửa ngày cũng chưa thấy hắn mở miệng, Bạch Tiểu Mộc truy hỏi.

“Ra ngoài, tôi muốn nghỉ ngơi.” Hắn vẫn không trả lời, ngược lại còn lên tiếng đuổi người.

Thấy trên mặt hắn có vẻ mệt hỏi, nàng nhíu mày. “Huynh không phải là cả đêm không ngủ đấy chứ”

“Chuyện của tôi không cần cô lo, ra ngoài.” Trong sự lãnh đạm có ẩn chứa một chút mệnh lệnh.

Gì chứ, đây là phòng của nàng đấy, hắn bảo nàng ra ngoài nghe thuận miệng quá nhỉ, cứ như xem nơi này thành chỗ của hắn luôn rồi vậy. Thôi bỏ đi, có vẻ như thật sự rất mệt, không tính toán với hắn nữa.

“Đợi huynh dậy, tôi có lời muốn nói với huynh.” Bỏ lại câu này xong, Bạch Tiểu Mộc nhẹ tay nhẹ chân mà đi ra ngoài, giúp hắn đóng cửa phòng lại.

Nàng quyết định nói chuyện thẳng thắn với hắn một phen, nếu nàng đã thừa nhận chuyện thành thân giữa hai người, thế thì ngày tháng sau này hai người sẽ cùng nhau trải qua, cho nên có những chuyện phải hỏi cho rõ.

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 3.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s