Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 3.2

Chương 3.2

Hồi tưởng lại chuyện sâu trong kí ức, Bạch Tiểu Mộc cụp mắt, bóc một chiếc bánh chưng, cúi đầu ăn. Nàng tưởng rằng bản thân có thể thoải mái quên đi, hai chữ quên đi viết ra thì dễ, khi làm thì lại chẳng dễ chút nào, ngực chua xót, ngay cả ăn bánh chưng mà trước giờ mình thích nhất cũng cảm thấy đắng ngắt.

Có phải khi gói bánh Hoàng đại nương đã bỏ nhầm hoàng liên, nên mới có vị đắng?

Đột nhiên nghĩ tới gì đó, Bạch Tiểu Mộc nâng mắt mở miệng muốn hỏi, bỗng nhận được ánh nhìn chăm chú vào nàng của Trầm Thiên Thu, cặp mắt đen vương bụi lam kia của hắn đột nhiên khiến nàng giật thót, không còn là sự sợ hãi giống tối qua nữa, mà là như có người cầm cái gì đó hung hăng gõ vào tim nàng một cái vậy.

“Huynh, huynh nhìn tôi như thế làm gì?” Ánh mắt thâm thúy khó hiểu kia khiến tim nàng đập loạn nhịp.

Lát sau, Trầm Thiên Thu mới nói: “Cô cùng Thiên Thời là không có khả năng, nhân lúc còn sớm mà chết tâm với đệ ấy đi.” Thiên Thời sẽ không dám đi ngược lại ý cha mẹ để cưới nàng, mà Vọng Vân trại thì lại âm kém dương sai cướp hắn tới đây, đã định sẵn kiếp này bọn họ vô duyên.

Lườm hắn một cái, nàng sượng sùng trả lời: “Không cần huynh nói, tối qua khi cha cướp sai người đến Vọng Vân trại, thì tôi đã chết tâm rồi.”

“Tốt nhất là vậy.”

Gì chứ, hắn không tin à! “Thật đó, tôi đã không còn vọng tưởng gì với huynh ấy nữa. Đúng rồi, Tần Thiên Thời đã biết chuyện cha tôi cướp huynh tới đây chưa? Huynh ấy nói sao?”

“Đệ ấy chẳng nói gì hết.” Trầm Thiên Thời nhấc đũa cúi đầu ăn cơm.

“Một câu cũng không nói?” Nàng không tin.

Thấy nàng hỏi mãi, hắn ngước mắt lạnh lùng nói: “Đệ ấy có nói mấy câu, nhưng tôi nghĩ chắc cô không muốn nghe đâu.”

Nghe hắn nói vậy, Bạch Tiểu Mộc buồn bực cắn môi. “Nhất định huynh ấy nói tôi không biết xấu hổ chứ gì, dám chạy đi cướp tân lang.”

Trầm Thiên Thu không nói tiếp, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.

Hắn không hiểu, tại sao nhìn Bạch Tiểu Mộc trước mắt này vì Thiên Thời mà đau lòng, lồng ngực hắn lại dâng lên một cỗ tức giận không bình thường chứ?

Hắn có một cỗ xúc động muốn ấn vai nàng, nói với nàng, đừng nhớ tới Thiên Thời nữa, người nàng gả là hắn, là Trầm Thiên Thu hắn, không phải Thiên Thời, sau này người mà nàng nên nhớ, nên nhìn tới là hắn!

Cảm xúc xa lạ và cỗ xúc động này, khiến cho Trầm Thiên Thu hơi chấn động.

Hắn sao vậy? Sở dĩ hắn lấy nàng, là vì muốn nàng cam tâm tình nguyện vì hắn…tại sao hắn lại đi ghen với Thiên Thời chứ?

Ghen? Không, không thể nào! Hắn không thể động tình với nàng, trên đời này hắn động tình với ai cũng được, duy nhất có nàng là không được, tuyệt đối không được!

Trầm Thiên Thu đứng phắt dậy.

“Huynh sao thế?” Bạch Tiểu Mộc khó hiểu nhìn về phía hắn.

“Không có gì, tôi không ăn nữa.” Âm trầm nói xong, hắn lướt người, rời khỏi đình.

Bạch Tiểu Mộc khó hiểu nhìn về phía hắn biến mất, vẻ mặt buồn bực, không hiểu lúc nãy rõ ràng còn đang tốt lành, sao đột nhiên sắc mặt hắn trở nên khó coi mà bỏ đi.

Ban nãy nàng có nói lời gì khiến hắn giận à?

Người này quả nhiên vui giận thất thường làm cho người ta không biết đâu mà lần.

Đứng tại chỗ mà hai ngày trước Trầm Thiên Thu đã từng đứng, Bạch Tiểu Mộc đưa tay ngắt một đóa hoa đỏ để chơi, không khỏi nhớ tới thần sắc khi hắn nhìn đóa hoa dần dần khô héo trong bàn tay đã bởi bỏ bao tay của hắn, trong thần sắc ảm đạm kia của hắn, tựa như…còn lộ ra một chút bi thương khó hiểu.

Không sai, chính là bi thương, khi đó nhất thời nàng không hình dung được biểu tình lúc đó của hắn.

Nhưng hắn là Độc vương tiếng tăm lừng lẫy chốn giang hồ, tại sao lại xuất hiện cái loại biểu tình bi thương kia chứ? Đúng rồi, điều này có liên quan đến cái người mà hắn muốn nàng cứu hay không?

Hôm đó sau khi hắn đột nhiên bỏ đi, thì không trở về nữa, nàng không biết rốt cuộc là mình đã nói cái gì mà chọc giận hắn, một đi không trở lại.

Vừa nghĩ tới hắn đi mà thật sự không trở lại nữa, tim nàng đột nhiên thắt chặt.

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 3.2

  1. Lần này tớ lấy được tem nữa rồi!~~~ A ha Trầm ca ghen với Thời ca kìa, còn người mà huynh ấy muốn cứu là ai và bị gì nhỉ sao phải dùng tính mạng Mộc tỉ để cứu chứ tò mò quá Shinku ơi!

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s