Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 3.1

Chương 3.1

Đến chiều tối, ráng chiều nơi chân trời đẹp tới lạ thường.

Hôm nay là tết Đoan Ngọ, Vọng Vân trại cũng không ngoại lệ gói không ít bánh chưng, đám trẻ con trong trại đều được Bạch Thông cùng Đại Phúc, Đại Quý và Trân Châu dẫn xuống núi xem bơi thuyền rồng, vẫn chưa trở về.

Bạch Tiểu Mộc bưng hộp cơm và hai chiếc bánh chưng, chuẩn bị về phòng cho Trầm Thiên Thu đã ngủ cả ngày kia ăn, hắn ngủ từ trưa tới giờ, tính thời gian, chắc cũng sắp dậy rồi.

Từ lúc buổi sáng nghe cha nói hắn đã chữa khỏi được thương thế lâu năm của ông ấy, nàng đã không còn sợ Trầm Thiên Thu nữa, nàng là người tri ân đồ báo, người ta tốt với nàng, nàng cũng sẽ tốt gấp đôi với người ta, Trầm Thiên Thu có ân với cha nàng, thì cũng như có ân với nàng, cho nên bây giờ nàng chỉ một lòng muốn báo đáp ân tình này cho thật tốt.

Nàng còn chưa đi tới, thì nhìn thấy Trầm Thiên Thu một thân y sam màu xanh đứng ở cái sân trước căn phòng, vươn tay ngắt một đóa hoa đỏ tươi.

Bạch Tiểu Mộc chú ý thấy tay trái của hắn không đeo bao tay màu đen, có lẽ là do đeo bao tay lâu năm không thấy ánh mặt trời, năm ngón tay thon dài trắng nõn gần như trong suốt.

Nhưng sau đó đóa hoa nở tươi tắn kia đến tay hắn thì từ từ héo úa, nàng nhìn mà giật thót cả tim, đồng thời nhớ tới lời đồn toàn thân hắn đều là độc.

Trầm Thiên Thu cụp mắt giây lát, xem ra độc tính trên người hắn lại mạnh hơn nữa rồi, trước kia phải một lúc sau thì đóa hoa mới héo tàn, bây giờ nhanh vậy mà đã có thể làm cho đóa hoa tàn úa.

Bạch Tiểu Mộc kinh sợ liếc hắn, bỗng nhiên phát hiện trong thần sắc của hắn lộ ra tia ảm đạm nói không rõ, làm cho tim nàng bỗng dưng thấy đau, bước nhanh qua đó.

“Huynh dậy rồi à, vừa đúng lúc, tôi đem bữa tối đến cho huynh, huynh muốn về phòng ăn, hay là chúng ta đến đình để ăn?”

“Cô nhìn thấy rồi?”

Nàng ngây ra “Nhìn thấy cái gì?”

“Vừa rồi hoa tàn héo trong tay tôi.” Hắn đeo bao tay màu đen lại, nhìn nàng, lộ ra một nụ cười tự trào.

“Ừ.” Trốn tránh ánh mắt của hắn, Bạch Tiểu Mộc tùy tiện gật đầu. “Tôi thấy chúng ta đến đình ăn cơm đi, đúng lúc hoàng hôn, sắc trời rất đẹp, chúng ta có thể vừa ăn cơm vừa ngắm tịch dương.” Nàng không thích cái loại biểu tình trên mặt lúc này của hắn, cứ như xem bản thân là con quái vật đáng sợ vậy.

“Cô không sợ tôi nữa à?” Trầm Thiên Thu nhạy bén cảm nhận được sự chuyển biến thái độ của nàng.

Nàng cười với hắn.” Không sợ nữa, huynh đã chữa khỏi cho cha tôi, tôi cảm kích huynh còn không kịp, sao lại sợ huynh nữa chứ? Chúng ta đi thôi!”

Sau khi đi vào mái đình cách đó không xa, Bạch Tiểu Mộc vừa đem rượu và thức ăn trong hộp cơm ra, vừa nói: “Hôm nay là tết Đoan Ngọ, vừa hay lại là sinh thần của tôi, cho nên đại nương trong phòng bếp giúp tôi làm thêm hai món, chúng ta nhân lúc còn nóng mà ăn đi.”

“Sao cô biết chuyện tôi chữa khỏi cho cha cô?” Tối qua lúc hắn vào phòng của Bạch Thông, ông ta vì vận công quá gấp, dẫn đến kinh mạch chạy ngược, thần trí đã không thanh tỉnh nữa, hắn không xác định được Bạch Thông có nhận ra hắn hay không.

“Là cha tôi nói, đa tạ huynh đã ra tay cứu cha tôi, bằng không tôi thật không dám tưởng tượng lần này cha tôi sẽ ra sao nữa. Đến, ly rượu này xem như tôi cám ơn huynh.” Nàng rót ra hai ly rượu, đưa cho hắn một ly, sao đó nâng ly kính hắn.

Trầm Thiên Thu nhận lấy, liếc nàng một cái, một hớp uống hết rượu trong ly “Mười ngày sau, đợi Thiên Thời thành thân, tôi sẽ dẫn cô về Bách Độc cốc.”

“Mười ngày sau huynh ấy còn muốn thành thân sao?” Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc ngây ra.

“Bởi vì tối qua các người cướp ta tới đây, bỏ lỡ giờ lành, cho nên phải chọn ngày khác hoàn thành hôn lễ, nhưng tới lúc đó, thương thế trên chân của Thiên Thời chắc cũng đỡ rồi, đệ ấy sẽ tự mình đi đón dâu.”

Thấy hắn liếc nàng dò xét, Bạch Tiểu Mộc bực bội nói: “Huynh yên tâm, lần này chúng tôi tuyệt đối sẽ không cướp hôn, phá hoại chuyện tốt của huynh ấy, huynh ấy nhất định sẽ được như ý nguyện mà bái đường thành thân với Dương cô nương.”

Tuy trong lòng có chút chua xót, nhưng nàng hiểu rằng mình và Tần Thiên Thời thật sự không có duyên, ngay đến cướp hôn mà cũng có thể âm kém dương sai cướp phải ca ca song sinh của y, nàng đã nhận ra rồi.

Nhìn cái người trước mắt có dung mạo tương tự với y, bỗng dưng, nàng nhớ đến tình cảnh lần đầu tiên nhìn thấy Tần Thiên Thời vào năm ngoái – Khi đó nàng vì dụ bắt tên hái hoa tặc hoàng hành ngang ngược ở mấy thị trấn phụ cận, cố ý lượn lờ trên phố, dẫn sự chú ý của tặc nhân, quả nhiên tối hôm đó, tên hái hoa tặc kia liền lẻn vào trong khách điếm mà nàng ở.

Nàng lường trước tên khốn kiếp hạ lưu đó sẽ dùng mê hương để đánh mê nàng, nên sớm đã có chuẩn bị, dùng vải che kín miệng mũi, kết quả không ngờ rằng hái hoa tặc lại thay đổi cách làm lúc trước, âm thầm bỏ nhuyễn cân tán vào trong thức ăn mà tiểu nhị đưa tới, làm cho toàn thân nàng mềm nhũn, một thân võ công hoàn toàn không có cách nào thi triển được.

Khi tên hái hoa tặc tới gần nàng, cười dâm đãng xé rách y phục nàng, nàng thấy sự trong sạch của mình sắp bị hủy trong tay tên dâm tặc này.

Thế là nàng tuyệt vọng dùng hết một chút sức lực cuối cùng, cắn vào tay hắn, kết quả nàng bị hắn đẩy ra, cả người đụng vào cột giường, ngất đi.

Đợi nàng tỉnh lại, nàng nghe thấy một giọng nói ôn hòa quan tâm hỏi: “Cô nương, cô tỉnh rồi, có cảm thấy chỗ nào khó chịu hay không?”

Mở mắt ra, nàng nghiêng đầu về phía người đàn ông nói chuyện, đập vào mắt không phải là cái bản mặt dâm uế của tên hái hoa tặc kia, mà là một khuôn mặt tuấn mỹ ôn nhuận.

“…” Nàng nhất thời không thốt nên lời, chỉ biết ngây ngốc nhìn y, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Y mỉm cười nói: “Yên tâm, cô không sao rồi, tên hái hoa tặc kia đã bị bắt, y phục cô bị xé rách nên tôi đã nhờ một vị đại thẩm ở phòng bên cạnh thay bộ mới giúp cô, còn mấy vết thương trên đầu cô, cũng đã mời đại phu tới bốc thuốc.”

“…Là huynh cứu tôi à?” Lúc sau, cuối cùng nàng cũng tìm lại được giọng nói cất tiếng hỏi.

“Ừ.” Y gật đầu. “Tại hạ Tần Thiên Thời, không biết cô nương xưng hô thế nào?”

“Bạch Tiểu Mộc, tôi tên Bạch Tiểu Mộc.” Chính tại lúc đó, nàng đã thầm mến Tần Thiên Thời.

3 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 3.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s