Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 2.4

Chương 2.4

“Huynh hà tất phải nói bản thân thành như vậy? Nếu huynh thật sự coi mạng người như cỏ rác, thì ban nãy ngươi căn bản không cần thiết phải ngăn cản tôi chạm tới huynh.”

“Tôi đã nói là tôi có chuyện cần ngươi giúp đỡ, cho nên không thể để cô chết được.”

“Nhưng mà, huynh có thể đợi sau khi tôi chạm tới huynh xong, rồi cho tôi ăn giải dược đan mà.”

Hắn khẽ hừ: “Tôi không muốn lãng phí giải dược đan cứu cô.”

“Nhưng huynh lại có thể đưa giải dược đan tăng cường công lực cho Đại Phú.” Cho dù nàng không biết y thuật, nhưng cũng biết loại đan dược kia trân quý cỡ nào.

“Đấy là bởi vì tôi ra ngoài chuyến này, trên người chẳng mang theo giải dược đan bình thường, đành phải cho hắn ta loại giải dược đan kia.”

Nghe vây, Bạch Tiểu Mộc ngây ra, đột nhiên bật cười.

“Cô cười cái gì?’ Trầm Thiên Thu khó hiểu.

“Huynh rất thành thật, có thể thấy, huynh thật sự không xấu như những gì giang hồ đồn đại.” Hắn thật sự có thể viện ra lý do khác để gạt nàng, nhưng hắn lại không làm vậy, Bạch Tiểu Mộc càng không khỏi tin rằng hắn không phải là người trời sinh tàn nhẫn, người không phân thị phi.

Hơi híp mắt lại nhìn má lúm đồng tiền trên mặt nàng, Trầm Thiên Thu lạnh lùng nói: “Cô quá ngây thơ rồi.” Đợi ngày sau khi mà nàng biết hắn muốn nàng làm chuyện gì, chỉ e là nàng sẽ không nghĩ vậy nữa. Hắn nhắm mắt lại, mặt không biểu tình đuổi người. “Ra ngoài, tôi muốn nghỉ ngơi.”

“Huynh cả đêm không ngủ à?” Thấy vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, Bạch Tiểu Mộc hỏi.

Đợi một lát thấy hắn không lên tiếng, nàng sờ sờ mũi, xoay người rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa cho hắn.

***

“Í, Tiểu Mộc, cô dậy rồi à.” Trân Châu đi tới. Tuy nói người tối qua Tiểu Mộc gả không phải Tần công tử, nhưng đã chuẩn bị tiệc mừng, mọi người cũng không lãng phí, nàng uống tới mấy vò rượu, cho nên mới say tới giờ này mới tỉnh.

“Suỵt.” Nàng đưa tay, kéo Trân Châu đi xa chút rồi mới nói “Tôi sớm đã dậy rồi.”

Thấy Bạch Tiểu Mộc kéo nàng tới chỗ này rồi mói nói chuyện, Trân Châu tò mò hỏi: “Chẳng lẽ Tần công tử vẫn chưa dậy à?”

“Huynh ấy mới ngủ thôi.”

Nghe vậy, Trân Châu trợn to mắt, trên trên dưới dưới đánh giá nàng “Tiểu Mộc, tối qua các ngươi đã động phòng rồi à?’

“Làm gì có, tối qua huynh ấy ra ngoài, ban nãy mới về thôi, cho nên lúc này đang nằm trên giường ngủ bù. Đúng rồi, Trân Châu, cô có thấy cha tôi không?”

Trân Châu chỉ về phía Bạch Thông đang đi tới đây. “Chẳng phải kia sao?”

“Cha.” Bạch Tiểu Mộc chạy đến trước mặt gọi một tiếng.

“Tiểu Mộc.” Bạch Thông cười khà khà nhìn con gái, mặt mày hồng hào, tinh thần cực tốt, hỏi: “Hiền tế đâu?”

“Hiền tế gì?” Nàng ngây ra, nhất thời không hiểu.

“Chính là Thiên Thu đó, nha đầu con không quên rằng tối qua đã gả cho hắn rồi đấy chứ.”

“Con không quên.” Bạch Tiểu Mộc hồ nghi liếc phụ thân. Sao nghe ngữ khí của cha, hình như rất vừa lòng với con rể Trầm Thiên Thu này, lại còn gọi hắn là Thiên Thu thân thiết vậy nữa chứ.

Thấy vẻ nghi hoặc trên mặt con gái, Bạch Thông giải thích: “Tối qua may mà có Thiên Thu, bằng không thì một thân võ công của cha coi như bị phế luôn rồi.”

“Đã xảy ra chuyện gì vậy, cha?”

“Nội thương bị từ mười năm trước của cha tối qua tái phát, ta vận công trị thương, kết quả vì quá vội vàng, làm cho kinh mạch chạy ngược, may mà Thiên Thu kịp thời dùng nội công đem nội tức chạy ngược bức về đan điền, sau đó ta liền ngủ mê, không ngờ sáng sớm tỉnh dậy, lại phát hiện ra nội thương mười năm trước nay đã hoàn toàn khỏi hẳn.”

“Cái gì, có chuyện này nữa à?” Bạch Tiểu Mộc kinh ngạc. Nàng biết nội thương mười năm trước đã làm cha khổ sở nhiều năm, mãi mà trị không khỏi, cứ mỗi hai mùa đông hạ đều phát tác, lúc phát tác thì đau đớn lắm thay, cha cũng chỉ có thể vận công chặn xuống, nàng thật không ngờ Trầm Thiên Thu thế mà lại có thể chữa khỏi bệnh lâu năm này của cha.

“Thật đó, vì nội thương kia, lúc trước mỗi khi ta vận công, ngực trái luôn thấy đau, nhưng sáng nay lúc ta luyện công, phát hiện hoàn toàn không còn đau nữa, hơn nữa nội tức cực kì thông thuận, thậm chí hình như nội công còn tăng cường thêm mười phần.”

Đây có lẽ là do Trầm Thiên Thu đã chữa khỏi cho cha, cho nên ông ấy mới định tới đây cảm tạ hắn.

Ban đầu ông đối với chuyện Trầm Thiên Thu cưới con gái rất không tán thành, nhưng bây giờ, ông lại rất vừa ý với người con rể này.

“Hắn đâu? Đang trong phòng à? Ta đi cảm ơn hắn.” Bạch Thông phấn khích nói. Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư (*).

Tuy Trầm Thiên Thu trẻ tuổi hơn ông, nhưng võ công hắn cao hơn ông là sự thực, ông trước giờ ham học võ, rất muốn cùng hắn thảo luận những vấn đề về võ học.

Quay đầu liếc nhìn cửa phòng đang đóng kín, Bạch Tiểu Mộc nói thẳng: “Huynh ấy mới ngủ không lâu, cha, cha đừng đi quấy rầy huynh ấy.” Phòng của cha ở gần đây, nàng thầm nghĩ chắc là khi Trầm Thiên Thu rời khỏi phòng nàng , có đi ngang qua phòng của cha, phát hiện có điều không ổn, kịp thời ra tay giúp cha.

Xem ra hắn vì chữa trị cho cha cả đếm, nên nhìn hắn mới mệt mỏi như thế, nhất thời nàng lại sinh lòng cảm kích với Trầm Thiên Thu, hắn quả nhiên không phải người xấu.

“Được thôi, thế thì đợi hắn dậy rồi hẵng nói.”

________________

Chú thích:

(*) Học vô tiên hậu, đạt giả vi sư: Việc học không kể trước sau, người thông đạt thì sẽ làm thầy.

End Chương 2

2 thoughts on “[Bái sai đường] Chương 2.4

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s