Bái sai đường

[Bái sai đường] Chương 2.3

Chương 2.3

Cả đêm qua Bạch Tiểu Mộc vẫn đợi Trầm Thiên Thu về phòng, mãi đến khi trời hơi sáng, mới bất tri bất giác mà thiếp đi, ngủ một cái, ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy.

Liếc nhìn căn phòng, không thấy bóng dáng của hắn, sau khi nàng rửa mặt chải đầu, liền giống như ngày thường, đến sân võ để luyện công.

Vừa đến sân võ, thì thấy hai huynh đệ Đại Phúc, Đại Quý đang đấu võ. Bình thường thì võ công của Đại Phúc và Đại Quý đều sàn sàn như nhau, giờ lại thấy Đại Phúc một đường đem Đại Quý đánh đến không thể chống đỡ.

Nàng kinh dị hỏi: “Đại Phúc, độc của huynh đều giải hết rồi à?”

“Giải hết rồi.” y dừng tay lại, đứng ngay ngắn mặt cười tủm tỉm nhìn nàng.

“Độc của đại ca không những đã giải, công lực cũng trở nên mạnh hơn.” Đại Quý bổ sung thêm.

“Í, sao lại vậy?” Bạch Tiểu Mộc buồn bực nhìn Đại Phúc, phát hiện hắn tinh thần sáng sủa, chả có tí gì giống người hôm qua trúng độc hôn mê bất tỉnh.

Y tỏ vẻ hưng phấn: “Hôm qua sau khi ăn giải độc đan của Độc vương, tôi liền cảm thấy cả người tinh thần phấn chấn, nội tức dồi dào, kết quả sáng nay đấu võ với Đại Quý, phát hiện quả nhiên nội lực tăng thêm mấy phần.”

“Đúng đó, bây giờ tôi không phải là đối thủ của đại ca nữa. Thật không ngờ giải độc đan của Độc vương còn có hiệu quả tằng cường công lực.” Trên gương mặt ngăm đen của Đại Quý hơi lộ ra chút hâm mộ.

Đúng lúc Hồng Bình Thọ tới, sau khi nghe bọn họ nói chuyện, có chút đăm chiêu. “Xem ra lời giang hồ đồn đại quả nhiên là thật, Độc vương không những biết dùng độc, còn tinh thông cả y thuật, nghe nói giải độc đan của hắn, không những có thể giải độc, sau khi ăn vào còn có thể tăng cường công lực.”

Thấy hắn đến, ba người vội chào: “Hồng thúc.” Hồng Bình Thọ xem như là quân sư của Vọng Vân Trại, trong trại có chuyện khó khăn gì đều đến thỉnh giáo hắn, rất được mọi người kính trọng.

Hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Mộc: “Tiểu Mộc, Độc vương đâu?”

“Cháu không biết, tối qua hắn về một lúc, thì lại rời khỏi rồi.” Nàng lắc đầu nói. Nhớ tới thần sắc tối qua lúc rời đi của hắn, không phải hắn giận chuyện nàng không muốn cùng hắn ngủ đấy chứ?

Thấy Đại Phúc trúng độc, thế mà sáng hôm nay đã hồi phục lại như thường, thậm chí công lực càng cao hơn, chắc Trầm Thiên Thu không có ác ý gì với Vọng Vân trại đâu.

Người trong giang hồ sở dĩ hình dung hắn đáng sợ như vậy, có lẽ chỉ vì kiêng kị một thân độc công xuất thần nhập hóa của hắn.

Suy cho cùng võ công của một người có cao tới đâu đi nữa, cũng khó mà phòng bị độc dược, khó tránh khỏi có chút kiêng kị , đặc biệt là cao thủ dùng độc như hắn, càng khó phòng bị hơn.

Bạch Tiểu Mộc càng nghĩ càng thấy đúng, sự sợ hãi đối với hắn nhất thời tan biến phân nửa.

“Tiểu Mộc, về việc cùng hắn bái đường thành thân, cháu có cách nghĩ thế nào?” Hồng Bình Thọ hỏi.

“Cái này…Hồng thúc, nói thật ra cháu chẳng muốn gả cho hắn tí nào, nhưng hắn nói kiểu gì thì hắn cũng không thể xem mấy chuyện hôm qua như chưa hề xảy ra được, đúng rồi, Hồng thúc, tối qua hắn nói sở dĩ hắn lấy cháu là vì muốn cháu giúp hắn cứu người.” Bạch Tiểu Mộc vội đem mấy lời hắn nói tối qua nói lại cho Hồng Bình Thọ.

“Cứu người? Lấy năng lực của hắn mà nói nếu như ngay cả hắn cũng không cứu được, thì làm sao mà cháu cửu nổi kia chứ?” Hắn lập tức liền nghe ra vấn đề.

“Cái này…” Bạch Tiểu Mộc ngây ra, cảm thấy Hồng Bình Thọ nói không sai “Vậy sao hắn lại muốn cháu giúp hắn cứu người?”

Trầm ngâm giây lát, Hồng Bình Thọ hỏi: “Hắn có nói muốn cháu cứu ai không?”

“Không có, hắn nói phải đợi về Bách Độc cốc rồi mới nói với cháu.”

“Hồng thúc, trong chuyện này có phải có âm mưu gì không?” Đại Quý gãi cằm hỏi.

“Chẳng lẽ hắn muốn làm chuyện bất lợi gì với Vọng Vân trại à?” Đại Phúc cả kinh nói.

“Nếu hắn muốn làm chuyện bất lợi gì với Vọng Vân trại, thì chỉ cần tiện tay hạ độc là có thể giải quyết chúng ta rồi, đâu cần tốn nhiều tâm cơ như vậy.” Lúc trước ngay đến Khô Lâu bang hoành hành một phương cũng khó thoát khỏi độc thủ của hắn, toàn bang bị tiêu diệt, nếu thật sự muốn dối phó Vọng Vân trại, đối với hắn mà nói căn bản chẳng tốn sức lực gì.

“Thế…thật sự có người mà hắn cứu không được, cho nên mới tìm Tiểu Mộc giúp đỡ sao? Nhưng Tiểu Mộc vừa không biết y thuật, võ công cũng không cao bằng hắn, sao có thể giúp hắn được chứ?” Đại Quý hồ nghi nói.

Sự nghi hoặc của Đại Quý cũng là nghi hoặc của ba người còn lại.

Sau khi Hồng Bình Thọ rời khỏi, nàng cùng với huynh đệ Đại Phúc Đại Quý luyện công một lúc, liền trở về phòng.

Vừa đi vào, thì thấy Trầm Thiên Thu đang nằm trên giường, nhắm mắt tựa như đang ngủ.

Nàng lặng lẽ tới gần giường, mượn ánh mặt rời bên ngoài cửa sổ rọi vào, nàng mới phát hiện làn da hắn còn trắng hơn cả Tần Thiên Thời, da thịt trắng như tuyết kia, hơi xanh xao, tựa như màu xanh vương trên con ngươi của hắn vậy.

Nhìn hắn có vẻ rất mệt mỏi, mày nhíu lại, làm cho bộ dáng nhắm mắt ngủ của hắn thêm chút sầu muộn, tựa như có tâm sự trầm trọng khó giải gì vậy.

Nàng nhớ tới ánh mắt hắn nhìn nàng tối qua trước khi rời đi, rất lạnh, nhưng lại có một loại cô độc.

Có lẽ, Độc vương khiến cho người người trong giang hồ sợ hãi vốn chẳng phải dễ làm gì, trong lòng nàng không khỏi sinh ra một chút thương tiếc, vô thức vươn tay muốn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt của hắn.

“Đừng chạm vào tôi!” Trầm Thiên Thu đột nhiên mở mắt ra quát, Bạch Tiểu Mộc giật nảy cả mình.

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn…” Đợi đã, sao nàng phải xin lỗi chứ, nàng chỉ là tốt bụng muốn giúp hắn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu chặt, sao hắn lại hung dữ với nàng thế chứ? Nghĩ vậy, nàng không khỏi mở to mắt trừng lại. “Tôi chẳng làm gì huynh hết, chỉ là thấy huynh nhíu chặt mày, muốn giúp huynh vuốt phẳng thôi, sao huynh lại to tiếng dọa người thế chứ?”

Lời của nàng làm cho Trầm Thiên Thu thấy ngoài dự đoán. Nàng muốn giúp hắn vuốt phẳng hàng mày đang nhíu?

Hắn nhìn sâu nàng chốc lát, mới mở miệng nói: “Toàn thân tôi đều là độc, nếu cô tùy tiện chạm tới tôi, sẽ trúng độc.”

Nghe thấy ngữ khí của hắn dịu lại, Bạch Tiểu Mộc cũng không giận hắn nữa. Nghe hắn nói toàn thân hắn đều là độc không thể chạm vào, không khỏi tò mò hỏi: “Ây, Trầm Thiên Thu, giang hồ đồn đại rằng ngay đến máu của huynh cũng có độc, điều này là thật chứ?”

“Ừm.” Toàn thân trên dưới hắn độc nhất là máu.

Nàng thấy hai tay hắn đeo bao tay màu đen, hỏi tiếp: “Thế huynh đeo bao tay màu đen, cũng là bởi vì trên tay có độc à?”

“Ừ.” Hắn khẽ hừ, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhắm mắt lại.

Nhìn hắn, Bạch Tiểu Mộc bỗng như nghĩ tới gì đó nói: “Thì ra là vậy, huynh lo lắng không cẩn thận đụng vào người khác, hại người ta trúng độc, cho nên mới đeo bao tay à, xem ra, huynh căn bản không giống như những gì giang hồ đồn, coi mạng người như cỏ rác nhỉ.” Nếu như hắn không coi trọng mạng người, thì căn bản chẳng cần đeo bao tay nhiều năm như vậy.

Còn nữa, ban nãy nàng muốn chạm vào hắn, hắn cũng kịp thời ngăn nàng lại, không để nàng bởi vậy mà trúng độc, xem ra hắn còn tốt hơn những gì  giang hồ đồn, vốn chẳng xấu xa thế kia.

Nghe vậy, Trầm Thiên Thu mở mắt ra liếc về phía nàng, lát sau, cánh môi liền nở một nụ cười trào phúng.

“Cô đừng tự cho là thông minh mà nghĩ ta tốt như vậy, giang hồ đồn như thế không phải là không có lý, nha đầu ngốc.” Lần đấu tiên có người nói với hắn mấy lời này, khiến cho lòng hắn gợn sóng.

One thought on “[Bái sai đường] Chương 2.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s