Bái sai đường

[Bái sai đường] chương 2.2

Chương 2.2

Tuy nói bọn họ cướp sai người đến đây, nhưng để Tiểu Mộc cứ qua loa như vậy gả cho Độc vương, thật là không ổn, vả lại ông nghĩ sở dĩ Trầm Thiên Thu bái đường với Tiểu Mộc, sau lưng ắt hẳn có nguyên nhân khác.

“Đúng thế, đúng thế.” Bạch Thông nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có thể dùng sức phụ họa theo lời nói của Hồng Bình Thọ.

Người là do ông cướp về, cũng là do ông muốn bọn họ kết hôn, nay trở thành như vậy, giờ có hối hận cũng vô dụng, trước mắt không có kế nào khả thi, cũng chỉ có thể để Tiểu Mộc ở lại đây bao lâu hay chừng ấy.

Trầm Thiên Thu rủ mắt, trầm ngâm: “Được thôi, ở lại thêm vài ngày rồi hẵng đi.”

Bởi vì đột nhiên hắn bị cướp, hôn lễ của đệ đệ Thiên Thời tất phải kéo dài, chuyến này trở về chính là để tham gia hôn lễ, chí ít cũng phải đợi hôn lễ của đệ đệ hoàn thành thì mới rời khỏi được.

Đêm đã khuya, nhưng Bạch Tiểu Mộc không dám nằm xuống giường ngủ, nàng ngồi ở mép giường, mắt lớn trừng mắt nhỏ với tên Trầm Thiên Thu mới vừa về Tần phủ để trình bày sự việc kia.

Lúc đó, hắn đồng ý với cha sẽ ở lại thêm vài ngày, sau đó nói phải trở về Tần phủ một chuyến, rồi rời khỏi, nàng từng âm thầm hi vọng chuyến này hắn một đi không trở lại luôn, nhưng không như mong muốn, mới nãy thấy hắn trở lại, nàng cứ như là gặp phải quỷ, lập tức từ trên giường bắn người dậy.

Hết cách, danh hiệu Độc vương của hắn thật sự khiến người ta sợ hãi, chả ai nắm bắt được tính cách vui giận thất thường của hắn khi nào thì trở mặt không nhận người, chỉ nghĩ đến mấy lời đồn đãi về hắn thôi, đã khiến người ta run cầm cập rồi.

Nàng phòng bị nhìn hắn,  mà Trầm Thiên Thu mới vừa về chỉ ngồi trước bàn, cũng không mở miệng, tự mình rót rượu được đặt trên bàn, uống mấy ngụm.

Hắn thờ ơ liếc nhìn thê tử của hắn, chỉ thấy một gương mặt đang căng thẳng nhìn hắn, trong lòng có chút do dự.

Hôm nay không phải lần đầu tiên hắn gặp Tiểu Mộc, trên thực tế, một năm trước hắn đã gặp nàng rồi.

Hắn vẫn còn nhớ nàng lúc đó, vẻ mặt tươi cười như hoa, thân thiện mà dắt theo vài tên ăn mày, muốn mời  bọn họ đến khách điếm để ăn cơm, nhưng tiểu nhị của khách điếm không cho mấy tên ăn mày toàn thân hôi thối đó vào cửa, nàng tức giận cãi nhau với họ vài câu, rồi sau khi nghe lời giải thích của tiểu nhị xong, nàng cũng không làm khó hắn nữa, trực tiếp kêu tiểu nhị giúp nàng gói vài món ăn, sau đó cùng với mấy tên ăn mày đó đến bãi đất trống bên cạnh khách điếm, bắt đầu ăn uống sảng khoái.

Lúc đó, tiếng cười thanh thúy của nàng không ngừng truyền vào trong khách điếm.

Tiếp đó không lâu,  nàng thấy một đứa trẻ thất lạc người thân vừa đi vừa khóc, liền xung phong nhận việc giúp đứa trẻ đó tìm người thân, nàng tìm một cái thanh la, gõ kinh thiên động địa khiến cả phố đều là tiếng rêu rao.

Cả một buổi chiều, nàng dắt theo đứa trẻ kia đi đi về về trong thành hết ba, bốn chuyến, cuối cùng khó khăn lắm mới tìm được người thân của đứa trẻ.

Sau này, hắn mới biết tại sao nàng lại rêu rao như vậy, hóa ra là nàng muốn dẫn dụ tên hái hoa tặc hoành hành tại mấy thị trấn gần đây.

Thấy hắn dùng vẻ mặt thâm trầm nhìn nàng, Bạch Tiểu Mộc bất an dịch người, hít sâu một hơi, bạo dạn hỏi: “Huynh nói thật đi, rốt cuộc là tại sao huynh muốn thành thân với tôi?” Lý do hắn nói lúc trước, nghĩ đi nghĩ lại, nàng đều cảm thấy đấy chẳng qua chỉ là tùy tiện mượn cớ mà thôi.

“Vấn đề này tôi nhớ là đã trả lời rồi.”

“Nhưng tôi có nghĩ thế nào đi nữa cũng cảm thấy đó không phải lý do thật sự.” Hừ, nàng không phải đồ ngốc, dễ qua mặt như vậy.

“Cô không ngốc nhỉ.” Cười khẽ hớp một ngụm rượu, hắn chậm rãi nói tiếp: “Nếu tôi nói, tôi làm vậy là muốn cô cam tâm tình nguyện làm cho tôi một chuyện thì sao?”

“Chuyện gì? Chỉ cần tôi giúp được thì huynh cứ việc nói.” Bạch Tiểu Mộc sảng khoái đáp ứng, sau đó tựa như nghĩ đến gì đấy, nàng vội trịnh trọng nói rõ: “Nhưng nếu như muốn tôi giúp huynh làm những chuyện thương thiên hại lý, cho dù có giết tôi, tôi cũng không làm đâu!” Vọng Vân trại bọn họ tuy cũng có làm những chuyện cướp bóc, nhưng chỉ cướp của người xấu tuyệt đối không cướp của người tốt, hơn nữa trước nay chỉ cướp tài vật, chưa hề tổn hại tính mạng con người.

“Đấy không phải chuyện thương thiên hại lý, coi như…cứu một mạng người?”

Vừa nghe là muốn cứu người, Bạch Tiểu Mộc hào khí vỗ ngực ngay tắp lự nói: “Muốn cứu người, không thành vấn đề, tôi giúp huynh! Huynh nói huynh muốn cứu ai?” Nàng nhất thời không ngờ tới, lấy năng lực của Độc vương hắn, làm sao có thể cần tới nàng đi cứu người chứ.

Thấy nàng chẳng thèm suy nghĩ liền đồng ý ngay, Trầm Thiên Thu không lập tức trả lời, chỉ là ánh mắt thâm trầm nhìn nàng.

Nếu nàng biết, cái giá của việc cứu người là trả bằng tính mạng của nàng, nàng còn có thể đáp ứng dứt khoát vậy không?

Thấy hắn chậm chạp không mở miệng, chỉ dùng ánh mắt quỷ dị nhìn nàng, trong lòng Bạch Tiểu Mộc nhộn nhạo, nhịn không được lên tiếng thúc giục nói: “Ây, sao huynh không nói chuyện? Huynh muốn cứu ai? Tôi phải giúp huynh thế nào?”

“Chuyện này không gấp, đợi cô cùng tôi trở về Bách Độc cốc, tôi sẽ nói với cô sau.”

“Í? Sao phải đợi đến lúc về Bách Độc cốc, không nói ngay bây giờ được à?”

“Bây giờ nói cũng vô dụng, đợi sau khi về, cô tự nhiên sẽ rõ.”

Ngẫm nghĩ, Bạch Tiểu Mộc lại mở miệng: “Ây, huynh nói huynh lấy tôi là vì muốn tôi cam tâm tình nguyện giúp huynh một việc, ban nãy tôi đồng ý rồi, chỉ cần không phải là chuyện thương thiên hại lý, tôi đều nguyện ý giúp huynh, thế…” Nàng liếc hắn  “Chuyện chúng ta bái đường, có thể xem như chưa từng xảy ra không….”

Thần sắc Trầm Thiên Thu hơi xẹt qua một tia tức giận không rõ.

“Cô muốn gả cho Thiên Thời đến vậy sao?” Hắn nhớ tới lúc về Tần phủ không lâu trước, nói với đệ đệ những chuyện sau khi hắn bị cướp đi,  Thiên Thời lại bật thốt lên – “ Cái gì, huynh cùng nàng ấy bái đường rồi? Sớm biết sẽ xảy ra chuyện này, nếu chân đệ không bị trật khớp thì hay rồi…”

Tim hắn đánh thịch một cái: “Không phải đệ muốn cưới Bạch Tiểu Mộc đấy chứ?”

“Đệ…không, ý của đệ là, nếu như đệ không bị trật khớp chân, thì đại ca sẽ chẳng gặp phải loại chuyện này, chắc huynh bực lắm nhỉ. “

Nhìn chăm chú vào Tần Thiên Thời có khuôn mặt giống hệt mình này, hắn rất nhanh liền nhìn ra được tâm ý thật sự của đệ đệ.

“Thì ra người đệ thích là Bạch Tiểu Mộc, mà không phải biểu muội, nếu đã vậy, sao đệ còn đáp ứng hôn sự này làm gì?”

Nếu đã bị nhìn thấu, Tần Thiên Thời không phủ nhận nữa, khó nén sự mất mát nói: “Đệ và biểu muội từ nhỏ đã đính thân, làm sao thoái thác hôn sự này được chứ? Huống hồ, cha mẹ cũng không thích xuất thân của Tiểu Mộc.”

Người trước giờ hiếu thuận như y, không có cách nào đi ngược lại ý cha mẹ, cho nên y vẫn luôn rất ngưỡng mộ Thiên Thu từ nhỏ đã được ông ngoại đưa đi, có thể trải qua cuộc sống tự do tự tại tùy tâm sở dục trên giang hồ, không giống y, phải kế thừa gia nghiệp, theo con đường mà phụ mẫu đã an bài sẵn.

Nghĩ tới Thiên Thời thích Bạch Tiểu Mộc, mà Bạch Tiểu Mộc cũng thích Thiên Thời, chuyện này lại tự dưng khiến Trầm Thiên Thu không vui.

“Không! Tôi đã không muốn gả cho huynh ấy nữa!” Trải qua chuyện ầm ĩ lần này, đối với chuyện của Tần Thiên Thời Bạch Tiểu Mộc xem như đã nhìn rõ cả rồi. “Tôi chỉ là không hi vọng tại tình huống không rõ ràng này, bị bức gả cho người ta.”

Nói cho cùng cũng là thành thân, chứ đâu phải trò đùa, nhớ tới việc nàng cứ hồ đồ như vậy mà bị hắn xách đi bái đường thành thân, nghĩ thế nào nàng cũng thấy không cam tâm. Hoàn toàn không nghĩ tới việc nếu hôm nay kẻ bị cướp đến là người trong lòng nàng, người bị bức thành thân thì làm sao cam tâm cho được.

“Nếu không phải các người chạy tới cướp hôn, thì mấy chuyện này đã chẳng xảy ra.” Trầm Thiên Thu hừ lạnh. Đối với việc nàng muốn chối bỏ quan hệ của hai người, sắc mặt hắn liền trở nên âm trầm.

“Đúng thế, ngàn sai vạn sai đều là chúng tôi sai, cho nên huynh vừa nói muốn tôi giúp huynh cứu người, tôi tiền đáp ứng không hề chối từ, nếu sức lực của tôi còn chưa đủ, cả Vọng Vân trại chúng tôi đều sẽ cùng giúp huynh, vì vậy, chuyện thành thân, thì, thì bỏ đi có được không? Xem như chưa có chuyện này?” Nàng hòa nhã nói.

Lườm nàng một cái, Trầm Thiên Thu lạnh lùng trả lời nàng: “Chuyện đã xảy ra, tôi không có cách nào đem nó xóa sạch. Đêm khuya rồi, ngủ sớm đi.”

Thấy hắn đi tới giường, Bạch Tiểu Mộc cả kinh, nhảy xuống giường: “Huynh muốn ngủ cùng tôi?”

“Chúng ta đã là phu thê, cô không quên đấy chứ?” Hắn không bỏ sót biểu tình kinh hoàng trên mặt nàng, cứ như hắn là rắn độc thú dữ vậy, tránh hắn xa lắc, trên mặt hắn xẹt qua một tia tức giận, nhưng lại nghĩ đến gì đó, hắn cụp mắt, tất cả biểu tình trên mặt cũng thu lại.

“Tôi…tôi còn chưa mệt, muốn ngủ thì huynh ngủ trước đi.” Nàng đứng cách xa. Nghe nói toàn thân hắn đều là độc, chỉ cần chạm vào một cái, thì có thể độc chết người, muốn nàng ngủ cùng giường với hắn, nàng thật sự không dám!

Liếc xéo nàng một cái, Trầm Thiên Thu không nói gì, thân hình lướt nhẹ, chớp mắt đã rời khỏi căn phòng.

“Í?” Nhìn cửa bật mở, cùng với căn phòng trống trơn, Bạch Tiểu Mộc hoang mang chớp mắt mấy cái.

Đây là chuyện gì vậy? Không phải hắn nói muốn ngủ sao, sao đột nhiên lại ra ngoài?

3 thoughts on “[Bái sai đường] chương 2.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s