Thuận tay dắt ra một " Bảo bảo "

[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo”] Chương 53

Chương 53: Mang thai?

Tiền thái y trở về, mấy vị thái y liền vây lại, bảy mồm tám lưỡi hỏi:

“Tiền thái y, ngài nói xem tối nay chúng ta phải làm sao?” Người hỏi câu này là vị thái y họ Lưu, chính là vị thái y tối qua bị Hoàng thượng đá một cước, đến bây giờ bụng lão vẫn còn đau đây.

“Haizz, Lưu thái y, ngài cũng biết đấy, cách gì có thể thì chúng ta đã dùng hết cả rồi, bây giờ còn có thể làm gì được nữa ? Chỉ có thể đợi thôi !”

Tiền thái y thở dài một tiếng, ông cũng chẳng có cách gì hay, có bệnh có thể chữa bệnh, không có bệnh, tra không ra điểm dị thường, còn có thể chữa được gì nữa ? Tội nghiệp cho mấy đầu bếp ở Ngự thiện phòng kia, vẫn còn đang ngồi trong nhà lao.

“Tiền thái y, ý của ngài là——chúng ta đều bị…….” tay của Lưu thái y sờ sờ lên cổ, mấy vị thái y sợ đến nỗi rụt cổ lại.

“Biết sao được, ai bảo bệnh của Hoàng thượng chẳng có tí khởi sắc nào chứ ?” Thở dài một tiếng, hành y mười mấy năm, thật không ngờ lại bị một cái bệnh tiêu chảy hại chết, đúng là dọa người.

Mấy vị thái y cũng thở dài, không phải bọn họ không dụng tâm, là thật sự không biết phải làm sao mới giúp Hoàng thượng trị được bệnh, bọn họ trước giờ chưa từng tiếp xúc qua bệnh chứng này, ngay đến nguyên nhân gây bệnh cũng chẩn đoán không ra, làm sao mà trị bệnh được đây ?

“Tiền thái y, ngài nói xem có phải Hoàng thượng trúng độc rồi không ?” trong số đó có một vị thái y trẻ tuổi hơn chút đột nhiên lên tiếng.

“Trúng độc ? Ta cũng đã nghĩ qua, nhưng nếu là độc, dưới tình trạng thông thường có thể chẩn đoán được dị trạng, lần này Hoàng thượng không có bất cứ dị trạng nào, cho nên…..” ý tại ngôn ngoại, không phải trúng độc. Thật ra Tiền thái y nói cũng có lý, nếu như trúng độc, mấy người bọn họ sớm đã chẩn đoán ra rồi, còn cần phải đứng đây mặt nhăn mày nhó hay sao? Thức ăn không có vấn đề, cũng không phải độc, cũng không phải bị bệnh, vậy là cái gì ?

“Đúng rồi, lúc nãy Hỷ công công nói, ông ta từng nghe một vị công công nói, dùng nước tiểu đồng tử có thể trị được tiêu chảy, các người nói xem cái này được không ?” tựa như vô tình, Tiền thái y hỏi.

Không phải nói ngựa chết cũng có thể chữa thành ngựa sống hay sao ? bây giờ cũng hết cách rồi, phương pháp đó cũng chẳng có hại gì, chi bằng thử một lần đi. Hình như, xem Hoàng thượng là “ngựa chết” có chút bất kính.

“Tiền thái y, cái này vạn lần không thể. Hoàng thượng thân thể ngàn vàng há có thể dùng thứ đó ? Hơn nữa chúng tôi cũng chưa từng nghe qua nước tiểu đồng tử có thể trị được tiêu chảy.”

“Thì đó, Tiền thái y, không thể nghe theo mấy phương pháp hồ đồ này, sao có thể lấy long thể của Hoàng thượng ra làm thí nghiệm được chứ ? Không được không được…..”

“Tiền thái y, nếu như chúng ta để Hoàng thượng dùng thứ đó, nhất định sẽ bị chém đầu……”

……

“Dừng !” Tiền thái y đưa tay ra thủ thế, quần chúng đều dừng lại, nhìn Tiền thái y, Tiền thái y nói:

“Ý của các người ta cũng hiểu, vừa nãy ta cũng chỉ là tùy tiện nói ra mà thôi. Bất quá ta muốn hỏi mọi người một câu, nếu như chúng ta không để Hoàng thượng dùng, bệnh của Hoàng thượng không khỏi, thì chúng ta sẽ không bị chém đầu à ?”

Ánh mắt lợi hại quét về phía bọn họ, thấy bọn họ không nói gì, Tiền thái y nói: “Mấy lời lúc nãy ta nói mọi người cứ làm như cái gì cũng chưa nghe thấy là được, mọi người tiếp tục thảo luận đi, nhanh chóng tìm ra phương thuốc cho Hoàng thượng, Hoàng thượng sắp tỉnh rồi đấy.”

Mọi người hoảng hốt nhìn giờ giấc, đúng là trời đã sắp tối. Chết tồi, nếu còn không tìm ra phương thuốc gì hữu dụng nữa thì cả đám phải đem đầu đến nộp.

________________________________________

Đi đến chợ, Tiểu Tiểu mới nhớ ra hình như lúc nãy quên hỏi sư phụ Điểm Điểm đang ở quán trọ nào, vừa mắng mình ngu ngốc, vừa chậm rãi đi dạo. May mà bọn cung nữ có y phục cũ, tuy là đồ cũ, nhưng cũng sạch sẽ ra phết, mặc đi ra cửa, trên phố cũng chẳng có ai cảm thấy kì lạ.

Nếu không biết Điểm Điểm đang ở đâu, thì chỉ có thể đợi đến buổi tối sư phụ đem bé qua đây. Không thể đón Điểm Điểm, những chuyện cần làm thì vẫn phải làm, trước hết mua chút vật liệu làm nữ công, đem về để bọn họ làm lúc nhàn rỗi, làm xong rồi thì mình lấy đem ra bán. Tuy lợi nhuận hơi ít, nhưng cũng kiếm được tiền.

“Tiểu Tiểu ?” Tiểu Tiểu đang ở một của hàng vải để chọn vải, thì nghe thấy có người kêu nàng. Quay đầu lại thì thấy Thủy Thủy, nét mặt không che giấu nổi vẻ vui mừng. Tiểu Tiểu lắc lắc đầu, chẳng qua chỉ là nhìn thấy mình thôi mà, có cần vui đến thế không vậy ?

“Thủy Thủy, sao cô lại đến đây ?” khó hiểu nhìn nàng ta, lặng lẽ né tránh cánh tay đang duỗi tới của nàng ta, sau ngày đó, đối với Thủy Thủy, cứ cảm thấy giữa hai người có nhiều thêm cái gì đó, trong đầu cứ nghĩ tới những lời nàng ta nói ngày đó, đúng là đả thương người.

“Tiểu Tiểu, sao cô lại ra đây ? Sẽ không có nguy hiểm đấy chứ ? Ở trong cung sống có tốt không ?”

Thủy Thủy hỏi không ngớt, trong lòng Tiểu Tiểu có chút ấm áp, nàng ta vẫn còn có chút quan tâm đến mình. Phỏng chừng việc mình vừa tiến cung đã bị biếm vào lãnh cung bọn họ đều đã biết.

“Vẫn tốt !” thật không có cách nào đáp lại lòng nhiệt tình của nàng ta, vừa nghĩ đến Thủy Thủy bọn họ thiết kế để mình tiến cung, trong lòng sao có thể đối đãi với nàng ta như bình thường được ?

“Vậy thì tốt!Nếu không, ta sẽ không an tâm. Tiểu Tiểu, biết không ? Hình như ta có thai rồi….”

Tiểu Tiểu nghi hoặc nhìn vẻ mặt có chút xấu hổ của nàng ta, hai người bọn họ đều không có làm chuyện kia, nàng ta sao có thể mang thai chứ ? Hơn nữa, cho dù là có làm chuyện kia, đến nay vẫn chưa tới mười ngày, mang thai làm quái gì được ? Bất quá là nữ hài tử, sẽ không đem loại chuyện này ra đùa giỡn, vậy việc nàng ta mang thai chắc là sự thật, nhưng đứa bé là của ai vậy nhỉ ?

“Vậy à? Chúc mừng cô nha ! “ Tiểu Tiểu bất động thanh sắc trả lời.

Thủy Thủy cúi thấp đầu, thẹn thùng nói : “Nhưng mà, Lân vương vẫn còn chưa biết mà ? Tiểu Tiểu, hôm đó thật cảm ơn cô…..”

Tiểu Tiểu trực tiếp ôm đầu thở dài, thế giới này, còn có thiên lí nữa không, thấy qua mấy chuyện hoang đường, cũng chưa thấy qua chuyện hoang đường nào như vậy : thấy qua người mang thai, cũng chưa thấy qua người nào mang thai nhanh đến vậy…..

Cho dù, thật sự có người mang thai, vậy người mang thai đáng lẽ phải là Tiểu Tiểu ta mới đúng chứ ? lúc ấy cùng Lân vương làm chuyện kia chính là Tiểu Tiểu ta đấy nhá, không phải Thủy Thủy cô !

Bỏ đi, đã tiến cung rồi, chuyện của nàng ta thì để nàng ta tự mình làm đi, Tiểu Tiểu an ủi nói:

“Thủy Thủy, ta còn có việc, phải đi trước đây. Cô cứ từ từ mà đi dạo nhé !”

Chạy như chạy nạn. đi đến chợ, cảm nhận được tự do bên ngoài, nàng lại chẳng có tí cao hứng nào hết. Là vì Thủy Thủy sao?Việc Thủy Thủy mang thai là thật cũng được, giả cũng được, bọn họ và mình chẳng còn bất kì quan hệ nào nữa. Nhưng sao lúc nghe nàng ta nói mang thai đứa con của Lân vương, trong lòng mình lại cảm thấy khó chịu đến vậy ?

Lân vương, Lân vương ôn nhu như nước kia, hắn đối xử với mình rất tốt. Hắn rất bá đạo, cũng rất ôn nhu : rất nhiệt tình, cũng rất lạnh lùng…..không lâu trước, lúc sư phụ nói tùy tiện tóm một người về, người đầu tiên trong đầu mình nghĩ đến lại là hắn, thật không ngờ vừa chớp mắt một cái, nữ nhân khác lại nói với mình rằng nàng ta đã có con với hắn…..

Ha ha, cười ngây ngốc, mê mang bước đi. Thì ra trong trái tim tỉnh tỉnh mê mê của Tiểu Tiểu, đã có hình bóng một người, tuy vẫn chưa yêu hắn, nhưng lại không muốn hắn bị nữ nhân khác chiếm lấy, loại tâm lý này thật là kì lạ, phi thường kì lạ.

“Dạ Yêu !”

Tiểu Tiểu đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên bị người ta bắt lấy một cánh tay, một gương mặt tuấn tú đột nhiên xuất hiện trước mắt, Tiểu Tiểu mê hoặc nhìn hắn:

Dạ Yêu, đó là thần thánh phương nào vậy?

End Chương 53

Chương 54: Nương tử, nàng lại nghịch ngợm nữa rồi

Advertisements

6 thoughts on “[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo”] Chương 53

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s