Thuận tay dắt ra một " Bảo bảo "

[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo”] chương 43

Happy new year!!!!!! chúc mọi người năm mới phát tài!!!>@<!!!

Chương 43: Nội khố gì?

Trong Ngự thư phòng, tiểu thái giám đến dâng ngự thiện, dọn xong rồi thì chậm rãi rời đi.

“Sóc, sắc trời hôm nay đã muộn, đệ hãy lưu lại bồi ta dùng thiện đi!”  Hoàng thượng có chút mệt mỏi, nhìn Sóc vương vẻ mặt đang thối kia, hỏi.

“Ừm!” Sóc vương buồn bực ngồi xuống bàn thiện, trừng mắt nhìn mấy thứ mỹ vị kia, người nào không biết còn tưởng rằng, bọn chúng cùng hắn có thâm cừu đại hận gì.

Đều tại nữ nhân chết tiệt kia! Hôm nay sau khi hạ triều vội vàng hồi Vương phủ, đem tất cả thị thiếp trong phủ gọi đến một lượt, trong đó lại không có bóng dáng nữ nhân đáng chết kia! Được lắm! cư nhiên dám gạt bổn vương, nghĩ đường đường là Sóc vương phủ của ta không phải muốn đến thì đến muốn đi thì đi, hơn nũa nữ nhân kia có vẻ như không có võ công. Không phải thị thiếp thì là nha hoàn rồi, tìm đến tất cả nha hoàn trong Sóc vương phủ, mụ nội nó, chỉ cần là nữ nhân trong phủ đều gọi đến hết, không ngờ vẫn không có!

Vẽ ra cái bộ dáng khó coi muốn chết kia của nàng, đưa cho quản gia, quản gia nhìn rồi trực tiếp lắc đầu: “Chưa thấy qua, trong phủ không có người này! Vương gia, người này xấu xí như vậy, chỉ cần gặp qua một lần lão nô nhất định sẽ nhận ra!

Sóc vương nhíu mày, nàng xấu xí sao? Nữ nhân kia lớn lên xấu xí á? Bán tín bán nghi đem bức họa kia qua xem, mới phát hiện bản thân đem nàng vẽ xấu gấp hai mươi lần! đem bức tranh xé nát vụn, lấy bút vẽ lại lần nữa, một nữ nhân gợi cảm hiện lên trên giấy!

Vội vàng đem bức họa ném cho quản gia, quản gia vẫn nói chưa gặp qua. Nộ khí xông lên, đem mấy tên thị vệ đương trực đánh cho một trận, rồi kêu người đến kinh thành lùng bắt khắp nơi……

Này không, người vẫn còn chưa tìm được, thì bản thân lại bị Hoàng thượng kêu đến đây bồi hắn nói chuyện. ô ô, ta cũng rất buồn bực mà? Ai đến bồi ta tâm sự đây?

“Sóc, hai huynh đệ chúng ta đã lâu không gặp phải hảo hảo uống, đêm nay chúng ta không say không về!” đẩy tiểu thái giám bên cạnh ra, Hoàng thượng đích thân rót rượu cho Sóc vương, khôn phải đều nói ‘nhất túy giải thiên sầu’ hay sao? Chiều hôm nay thật sự là suýt chút nữa bị nữ nhân kia làm cho tức chết.

Ly rượu cứ tràn đầy, mỹ vị trên bàn vẫn chưa động đến bao nhiêu, rượu thì lại uống không ít. Nói hai người, mỗi người đều có chuyện phiền lòng, nhưng bọn họ có nghĩ thế nào cũng không ngờ tới, chuyện phiền lòng của hai người họ cư nhiên là cùng một nữ nhân……..

“Sóc, đệ có tâm sự gì vậy? mặt hôm nay thật là thối…..”

Nhìn đệ đệ vẫn chưa thể nâng ly, Hoàng thượng hảo tâm hỏi.

“Không có, Hoàng thượng huynh nhìn lầm rồi!” Sóc vương bực bội đáp. Cho dù có, cái loại chuyện phiền đó chỉ cần ta biết người biết, trời biết đất biết là được rồi, có thể ra ngoài lớn tiếng la hét hay sao? Có thể nói với mọi người, đường đường Sóc vương lại bị hạ xuân dược, thân thể trần truồng bị dục hỏa thiêu đốt một lúc, sau đó lại không thể……..

“Vậy sao? Nhưng ta lại có chuyện buồn phiền đấy. Chiểu nay suýt chút nữa thì bị Vu Thủy Tiên kia làm cho tức chết.” Hoàng thượng lại uống một ly, ngẫm lại bản thân, đường đường là cửu ngũ chí tôn, có bao giờ chịu sự bực tức này chứ? Không thể tìm người khác để phát tiết, trò chuyện với đệ đệ của mình, ngồi phát tiết buồn bực hẳn là được rồi.

“Thụy Tiên (tiên ngủ)? chính là Tiên Quý phi của huynh hả? tên có chút quái, nhưng nghe nói là đúng tiêu chuẩn của một đại gia khuê tú, nàng sao dám chọc huynh…..” Sóc vương nhướn nhướn mày, trên thế gian này người có thể chọc giận hoàng huynh không nhiều, xem ra Thụy Tiên kia không phải loại hiền thục như trong lời đồn

“Thụy Tiên? Ha ha, cái này ngược lại nghe hay đấy, sau này ta sẽ gọi nàng như vậy……” nghĩ đến cái tên này sẽ làm cho nàng tức đến nỗi giậm chân, tâm tình của Hoàng thượng bắt đầu cao hứng lên, gắp một miếng thịt nai, đưa vào trong miệng, bắt đầu nhấm nháp……

“Hoàng thượng……cứu mạng a…….có ma…”

Cứ như cơn gió, một bóng đen từ bên ngoài bay xộc vào, thái giám ngoài cửa ngay cả ngăn lại cũng không có cơ hội, nhìn thấy dáng vẻ của hắn, mấy người gan bé liền hôn mê bất tỉnh.

“Bắt thích khách!” không biết ai ở ngoài cửa hô lên một tiếng, một đám thị vệ liền xông vào, gắt gao theo sau bóng đen kia…..

“Phụt…”

Hoàng thượng nghe thấy thanh âm của Hỷ công công trước hết là ngây ra một lúc, rồi lúc nhìn thấy mặt của hắn, miệng bắt đầu co quắp, vô tình đưa mắt đến phía sau vải, thức ăn trong miệng rốt cục không cố kị gì đều phun sạch ra ngoài……

Bất quá, may mà Sóc vương cảnh giác, hắn nhảy sang một bên, ngoại trừ góc tay áo bị dính chút đỉnh, nơi khác vẫn bình yên vô sự.

“Hoàng thượng!” Sóc vương bực mình trừng mắt nhìn Hoàng thượng, mà Hoàng thượng thì càng cười vui vẻ:

“Hỷ công công, ngươi quay người lại, để trẫm xem một cái?”

“Hoàng thượng, lãnh cung kia nháo quỷ rồi……” Hỷ công công kinh sợ nói ra những gì xảy ra buổi tối hôm nay, cái bản mặt máu đất lẫn trộn lẫn kia bởi vì hắn nói chuyện mà chuyển động, nước mắt càng thuận thế mà chảy xuống, thành hai dòng nước. Hoàng thượng thế mà lại có hứng thú nghe hắn than khóc trần thuật, Hỷ công công thấy sự chuyên chú của Hoàng thượng, nói càng thêm đặc sắc, mãi đến khi hắn nói hết, rồi dùng tay áo lau mặt một cái, bởi vì nước mắt, cả gương mặt của hắn càng thêm đặc sắc………

“Xong rồi?” nghẹn ý cười, Hoàng thượng rất ‘quan tâm’ hỏi.

“Hồi Hoàng thượng, xong rồi!” Hỷ công công rất ‘bình thường’ trả lời.

“Xoay người lại đây!” Hoàng thượng rất tò mò ‘màu cờ tung bay’ ở phía sau hắn, phía trước đặc sắc như vậy, không biết phía sau lại là quang cảnh gì?

“Hoàng thượng, không được đâu. Đưa lưng về phía Hoàng thượng, chính là bất kính…..” Hỷ công công vội vàng cự tuyệt, nhưng Hoàng thượng lại trầm mặt xuống, tức giận nói:

“Xoay người!”

Hoàng thượng tức giận à? Cảm giác được sự bực mình của Hoàng thượng, Hỷ công công cẩn cẩn dực dực chậm rãi xoay người lại, hai tiếng cười to mãnh liệt bộc phát ra ——

“Hỷ công công, ngươi mặc tiết khố hình quả trứng à?” Hoàng thượng ôm bụng hỏi.

“Không đúng, là hình tam giác lớn!” Sóc vương khẳng định nói.

“Ta nói hình quả trứng thì chính là hình quả trứng!” Hoàng thượng bá đạo nói.

“Vậy chưa chắc, nếu không thì đi qua xem xem, lột ra không phải biết rồi sao…..”

(Shinku: ta ngất, lột quần lót của Hỷ công công á >.<)

End Chuương 43

Chương 44: Tiểu Tiểu vs Hoàng thượng thối.

Advertisements

3 thoughts on “[Thuận tay dắt ra một “bảo bảo”] chương 43

    1. Ha ha! cái du “lần đầu tiên” ấy là do Lân vương hiểu lầm thui, cái này về sau sẽ rõ. Hoàng thượng có bi Tiểu Tiểu mần thit hay không thì ta ko rõ, nhưng sẽ bị chỉnh đến thừa sống thiếu chết chắc lun ^^!.Còn về cái vụ lôt quần Hỷ công công ấy à, khặc khặc, đó là để xem quần lót của Hỷ công công hình trừng hay hình tam giác ấy mừ ^^!

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s