Bái sai đường

[Bái sai đường] 2.1

Chương 2.1

Lời của Trầm Thiên Thu vừa mới nói ra, nhất thời tất cả mọi người trong hỉ đường, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm.

Lát sau, Bạch Thông hồi phục tinh thần trước cười nói: “Cậu nói cậu là Trầm Thiên thu? Khuôn mặt này của cậu tôi quen biết, rõ ràng cậu là Tần Thiên Thời, sao có thể là Trầm Thiên Thu được? Hiền tế, đừng nói đùa thế chứ.

Thấy vẻ mặt mọi người đều không tin, Trầm Thiên Thu mới giải khai huyệt đạo của Bạch Tiểu Mộc. “Để chính miệng nàng nói với mọi người, tôi rốt cuộc là Trầm Thiên Thu hay là Tần Thiên Thời.”

Lấy lại được tự do, Bạch Tiểu Mộc giống như nai con chấn kinh nhảy thoát khỏi bên người hắn, kinh hãi nói: “cha, hắn thật sự là Trầm Thiên Thu, không phải Tần Thiên Thu, các người cướp lộn người rồi!”

Mọi người nghe hấy lời của nàng, lại nhìn vẻ mặt kinh sợ của nàng, không khỏi nghi hoặc. “Hắn là Trầm Thiên Thu, nhưng rõ ràng gương mặt của hắn giống Tần Thiên Thời như đúc.”

“Đó là bởi vì hắn là huynh đệ song sinh với Tần Thiên Thời.” Bạch Tiểu Mộc vừa giải thích, cả hỉ đường giống như kiến bò trong chảo nóng.

Bạch Thông trước là nhìn về phía Trầm Thiên Thu, tiếp đó lại nhìn về phía con gái, không dám tin hỏi: “Tiểu Mộc, con nói thật chứ? Hắn thật sự là Độc vương Trầm Thiên Thu kia sao?”

Không đợi nàng trả lời, Trầm Thiên Thu từ trong lòng lấy ra một cái lọ, từ trong cái lọ lấy ra một viên thuốc màu xanh, bắn về phía Bạch Thông: “Đây là giải dược, để cho tên ngu ngốc kia uống.”

Tiếp lấy viên thuốc, Bạch Thông cúi đầu nhìn, lại ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vẻ mặt kinh nghi và khó hiểu hỏi: “Cậu thật sự là Trầm Thiên Thu? Cậu thành thân với con gái của tôi rốt cuộc là có mục đích gì?”

Hắn một cỗ nhàn khí: “đây không phải là mục đích các người cướp tôi đến đây sao? Tôi chẳng qua chỉ là thành toàn cho các người mà thôi.”

Nghe hắn nói vậy, Bạch Thông nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể trừng mắt với hắn.

“Tôi mới không thèm gả cho huynh!” Bạch Tiểu Mộc kích động phản bác. Người mà nàng muốn gả là Tần Thiên Thời, không phải Trầm Thiên Thu hắn, cho dù gương mặt hai người giống nhau như đúc, nhưng rốt cuộc hắn không phải Tần Thiên Thời ôn văn tao nhã, huống hồ lúc ánh mắt tràn đầy tà khí kia của hắn nhìn nàng, làm nàng sởn cả tóc gáy.

Tuấn mi hơi nhíu một chút, hắn lạnh lùng nói: “không phải do cô quyết định, chúng ta đã bái đường rồi, cô đã là thê tử của tôi, theo tôi về Bách Độc cốc.”

Lời vừa dứt, người hắn như quỷ mị dịch chuyển đến trước mặt nàng, túm lấy cánh tay nàng, Bạch Tiểu Mộc cả kinh muốn bỏ tay hắn ra. “Bỏ tôi ra! Tôi không muốn đi cùng huynh!”

“Độc vương, đem cậu cướp về là lỗi của tôi, tất cả mọi chuyện đều do tôi làm chủ, Tiểu Mộc trước đó một chút cũng không biết, cậu không cần phải làm khó Tiểu Mộc, muốn trách thì trách tôi được rồi.” vốn muốn thay con gái cướp về một người phu quân tốt, không ngờ lại cướp về một cái đại sát tinh, Bạch Thông lúc này hối hận vô cùng.

Nghe thấy cha đem tất cả mọi chuyển đổ hết lên bản thân, Bạch Tiểu Mộc vội vàng nói: “Không! Đừng trách cha tôi, ông ấy đều là vì tôi nên mới làm vậy, huynh muốn trách thì cứ trách tôi đi.” Chỉ sợ hắn gây bất lợi cho cha.

“Không, trách tôi, Tiểu Mộc có cảnh cáo tôi không cho tôi đi cướp người, là tôi không nghe lời nó, mới đem cậu cướp về đây.” Bạch Thông tranh nói.

“Không phải như thế, là cha biết tôi thích Tần Thiên thời, cho nên mới thay tôi đi cướp tân lang, huynh đừng trách ông ấy, người nên chịu trách nhiệm là tôi.”

Nghe thấy chính miệng nàng nói thích Tần Thiên Thời, Trầm Thiên Thu mâu sắc trầm xuống, lạnh lùng quát:”Đủ rồi! các người đừng tranh cãi nữa, tôi không muốn trách ai, các người đem tôi cướp đến đây, tôi ngược lại còn phải cám ơn các người.” để hắn tìm được nàng, người con gái sinh vào buổi trưa mùng năm tháng năm.

Cám ơn họ? vẻ mặt cha con Bạch Tiểu Mộc đầy hoang mang. “Tại sao?” Bạch Tiểu Mộc hỏi.

“Bởi vì….” Nhìn về phía nàng, khóe miệng Trầm Thiên Thu nhếch lên mang theo ý cười. “Tôi vừa vặn đang thiếu một thê tử, nếu cô đã muốn gả như vậy, tôi cũng vui vẻ làm tân lang có sẵn, từ nay về sau, cô sẽ không dây dưa với Tần Thiên Thời nữa.”

Lý do của hắn làm cho Bạch Tiểu Mộc choáng váng. Bởi vì hắn vừa vặn đang thiếu một thê tử, cho nên mới lấy nàng?

“Nếu như tôi và cô đã kết làm phu thê, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, cô nên theo tôi về Bách Độc cốc.” tảng âm hắn rất nhẹ, nhưng lại tựa như một mệnh lệnh không dễ phản bác.

“Đợi đã.” Hồng Bình Thọ suy nghĩ một chút rồi lên tiếng nói: “các người vừa mới hoàn thành hôn lễ, ít nhất phải đợi thêm một thời gian, để Tiểu Mộc nói lời cáo biệt với mọi người, lúc đó đi cũng chưa muôn.” Hắn muôn tranh thủ một ít hời gian này, để cho mọi người trong trại có thời gian thương nghị xem phải xử lý chuyện này ra sao.

6 thoughts on “[Bái sai đường] 2.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s