Bái sai đường

[Bái sai đường] 1.4

Chương 1.4

Theo lý thuyết, trại chủ bọn họ hạ**sẽ khiến hắn ngủ mê tới buổi tối mới đúng, sao nhanh như vậy đã tỉnh lại rồi?

Nàng không biết người trước mắt chính là Độc vương Trầm Thiên Thu, một chút ** kia làm sao khiến hắn hôn mê được.

Bạch Tiểu Mộc mở miệng muốn nói gì đó, nhưng một chút âm thanh cũng không thốt ra được, tiếp đó ngay đến thân thể cũng không thể cử động. Chết rồi, nàng đã bị điểm huyệt! hắn ra tay lúc nào vậy, thế mà nàng lại không hề phát giác?

Nàng chuyển động hạnh mâu, lo lắng trừng mắt với Trân Châu, hi vọng có thể đem ý tứ trong mắt nàng truyền đạt đến Trân Châu, để nàng ta di thông tri với người trong trại, người mà bọn họ cướp về không phải Tần Thiên Thời mà là Trầm Thiên Thu đó!

Khổ nỗi Trân Châu nhìn không hiểu ánh mắt của nàng, mà lúc này Trầm Thiên Thu đã mở miệng.

“Phải bái đường rồi sao? Vậy chúng ta đi thôi.” lúc này hắn vẫn còn mặc lễ phục tân lang lúc thay đệ đệ đi đón dâu, rất thích hợp để bái đường.

“Í?” nghe được lời nói của hắn, Trân Châu kinh ngạc nhìn hắn. Sao Tần công tử lại nguyện ý bái đường thành thân với Tiểu Mộc? A, hay là người mà hắn thật sự thích là Tiểu Mộc, mà lấy biểu muội của hắn là do bất đắc dĩ?

“Còn ngây ngốc ở đây làm gì, mau dẫn đường.” Thấy nàng ta ngây ngốc nhìn hắn, Trầm Thiên Thu không kiên nhẫn thúc giục.

“Ắc, vâng, Tần công tử mời theo tôi.” Khó có được hắn nguyện ý bái đường thành thân, Trân Châu không dám chậm trễ, lo sợ hắn thay đổi chủ ý, nhanh chóng đi lên trước dẫn đường, một chút cũng không để ý đến sắc mặt khó coi của Bạch Tiểu Mộc, và thân mình cứng ngắc của nàng.

Một tay Trầm Thiên Thu giữ lấy eo Bạch Tiểu Mộc, dìu nàng đến hỉ đường đã được bố trí tốt ở tiền sảnh.

Mọi người trong trại vừa nghe Tiểu Mộc sắp thành thân, những người ở Vọng Vân Trại có thể đến được đều đã đến, giờ phút này trong phòng ngoài phòng đều đã chật kín người, chờ đợi để nhìn tân lang.

“Trại chủ, tôi đưa Tần công tử và Tiểu Mộc đến rồi.” sau khi tiến vào, Trân Châu nói.

Bạch Thông cùng với những huynh đệ xuống núi cướp hắn, thấy hắn tỉnh dậy trước dự kiến, còn tự động theo Trân Châu đến hỉ đường, không khỏi kinh ngạc ngây ngốc nhìn nhau. Giờ phút này tầm mắt của tất cả mọi người đều chăm chú đặt trên người Trầm Thiên Thu, không ai chú ý đến ánh mắt gấp đến độ loạn chuyển của Bạch Tiểu Mộc.

Quét mắt nhìn một lượt những người có mặt trong hỉ đường, Trầm Thiên Thu thản nhiên mở miệng : “Không phải nói muốn bái đường sao, còn không mau bắt đầu đi?”thanh âm của hắn không lớn, nhưng đều khiến cho tất cả những người có mặt ở đây đều nghe rõ ràng.

Nghe hắn nói vậy, Bạch Thông đầu tiên là ngẩn ra, tiếp đó vui vẻ nói: “Í, à, đúng, bái đường, bái đường, mọi người còn đứng ngốc xít ở đó làm gì?” kỳ thật lúc đầu ông muốn ‘không trâu bắt chó đi cày’, muốn thừa dịp hắn hôn mê bất tỉnh cho hắn bái đường với Tiểu Mộc, cứ như vậy, đợi sau khi hắn tỉnh lại, muốn chối bỏ cũng không được. Không ngờ, hắn lại nguyện ý cùng Tiểu Mộc bái đường, phát triển này làm cho ông mừng rỡ ngoài ý muốn.

Ông đã nói rồi mà, con gái của ông người gặp người thích, có thể lấy được Tiểu Mộc, là nhờ ba đời của tên tiểu tử này thắp hương, mới có cái phúc khí này, xem như tên tiểu tử này thức thời.

Lúc này Bạch Thông mới nhìn về phía con gái, chỉ thấy mắt nàng trừng lớn, ông ha ha cười to.”Xem Tiểu Mộc vui chết kìa, mặt cũng sắp đỏ như đít khỉ rồi.”

“Chứ gì nữa?nhìn nó vui đến nỗi nói không nên lời luôn.” một người đàn khác tuổi cũng xấp xỉ với Bạch Thông nói. Hắn tên là Hông Bình Thọ, diện mạo nhã nhặn, là huynh đệ kết nghĩa của Bạch Thông.

Những người trong phòng nghe vậy đều ha ha cười lớn. lúc này chiếng trống vang trời, sanh nhạc tề dương, bên ngoài đốt pháo, cực kì náo nhiệt.

Cha, bây giờ không phải lúc cười, các người cướp sai người rồi, các người đã cướp về một cái đại phiền toái, đại họa tinh rồi, các người có biết không hả! Bạch Tiểu Mộc khóc không ra nước mắt trong lòng quát to, đáng tiếc chẳng có ai nghe thấy cả.

Lúc này Trân Châu để ý thấy Tiểu Mộc còn mặc bộ xiêm y màu nguyệt nha, đột nhiên kêu lên: “A! tôi thật sơ ý quá, Tiểu Mộc vẫn chưa thay y phục tân nương.”

Trầm Thiên Thu có chút không kiên nhẫn nói: “Giang hồ nữ nhi không cần phải câu nệ mấy việc nhỏ này, mau bái đường đi.”

“A, xem, có người sắp đợi không nổi rồi kìa.” Bạch Thông thấy hắn nóng vội như vậy, trong lòng cực kì vui vẻ, khoát khoát tay nói:”Hiền tế (*) nói không sai, người trong giang hồ chúng ta không câu nệ tiểu tiết, xiêm y tân nương này không cần thay nữa, bái đường luôn đi.”

(*) Hiền tế: con rể

Thế là Trầm Thiên Thu dìu Bạch Tiểu Mộc, trước mặt Bạch Thông và mọi người trong Vọng Vân Trại, cùng nàng hành tam bái chi lễ. (tam bái là: nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái ý mà ^^!)

 

“Tốt, tốt, ta thật là vui, tối nay chúng ta phải uống cả đêm.” Sau khi lễ thành, Bạch Thông nói.

Mọi người nhiệt liệt hưởng ứng.

Lúc này Đại Quý lúc trước dìu Đại Phú đi đến chỗ Vương đại phu, vội vàng chạy tới.

Bạch Thông thấy hắn, quan tâm hỏi: “Đại Quý, tình hình của Đại Phú sao rồi, đã tỉnh chưa?”

“Vẫn chưa tỉnh, Vương đại phu nói huynh ấy đã trúng độc.”

Bạch Thông kinh ngạc nói: “Trúng độc? sao lại trúng độc, Vương đại phu có nói nó trúng độc gì không?”

“Vương đại phu nói xem tình hình của đại ca, tựa hồ như trúng độc của Độc vương Trầm Thiên Thu.” Đại Quý lo lắng.

Một lời của Đại Quý vừa nói ra, khiến cho tất cả mọi người có mặt trong phòng đều biến sắc. Bạch Thông cả kinh nói: “Độc của Độc vương Trầm Thiên Thu? Nhưng chúng ta vốn không hề gặp hắn nha, Đại Phú làm sao lại trúng độc này?”

Cái gì mà chưa hề gặp hắn, cha, các người căn bản là đã đem Độc vương cướp về đây rồi! Bạch Tiểu Mộc gắp đến dộ đỏ cả mặt đầu đầy mồ hôi, nhưng toàn bộ lời nói đều không thể thốt ra được, chỉ có thể ở một bên trừng mắt mà nhìn, nhìn tất cả mọi người trong trại bị Trầm Thiên Thu xoay vòng đùa giỡn.

Nhìn chung quanh mọi người vẻ mặt nghi hoặc, Trầm Thiên Thu lúc này mới thản nhiên lên tiếng: “Nhạc phụ, tiểu tế vẫn còn chưa tự khai báo danh tính.”

“Báo danh tính gì, không phải con tên Tần Thiên thời sao?” Bạch Thông buồn bực nhìn về phía hắn.

“Không, tôi không phải tên Tần Thiên Thời, tên của tôi là——Trầm Thiên Thu.”

(Chết chửa, cướp sai rồi >.<”)

Hết chương 1

3 thoughts on “[Bái sai đường] 1.4

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s