Thuận tay dắt ra một " Bảo bảo "

[Thuận tay dắt ra một ” Bảo bảo “] Chương 027

Chương 027 Người đàn ông đắc ý

Edit: Bạch Hải Đường

 Beta: Shinku

“Này, Vương gia, ngài làm chi ôm thắt lưng ta chặt như vậy hả?” Tiểu tiểu bực mình nhìn thắt lưng bị nắm, kháng nghị nói.

“Không phải sợ nàng té xuống sao? Nàng lại không có võ công? Nếu té thì làm thế nào?” Lân vương sung sướng nói.

Ai không có võ công? Tiểu Tiểu hung tợn nhìn hắn. Mình vốn che giấu võ công là chuyện thực, hắn cũng không thể thừa dịp này ôm chặt mình, không sợ dục hỏa thiêu đốt sao? Hay là vóc người mình không tốt, mặc dù hắn ôm chặt, cũng sẽ không có bất cứ phản ứng gì?

Cúi đầu nhìn về phía bộ ngực của mình, hình như cũng không nhỏ mà; mông thì càng khỏi phải nói, tuyệt đối đủ co dãn, đủ cong. Vóc dáng khá như vậy, không tin hắn sẽ không có phản ứng. Trừ phi…

Ha ha, rốt cục biết rồi, hắn thích chính là bé gái, tự nhiên chỉ có hứng thú với mấy bé gái chưa phát dục, cho nên hắn mới dám đem mình ôm chặt vào trong ngực. Nghĩ đến trước nói qua phải giúp hắn, xem ra, thật đúng là phải chuẩn bị nhiều xuân dược. Ăn nhiều xuân dược, hắn rất dũng mãnh à nha, tựa như ngày hôm qua, thật sự là cực kỳ tốt!

“Lại đang suy nghĩ cái gì? Cười gian trá như thế?” Lân Vương nhẹ nhàng bám vào bên tai Tiểu Tiểu, ác ý thổi vành tai Tiểu Tiểu.

“Không có! Vương gia, ngài săn sóc như vậy, Tiểu Tiểu thật phải cảm ơn ngài đấy…” Thanh âm ôn nhu vừa nói, Tiểu Tiểu quay đầu ẩn tình nhìn hắn, cố ý đem khí thổi trên mặt hắn, mà đầu thì làm bộ vùi đầu sâu vào áo hắn, vuốt  vuốt ngực hắn ( * *hải đường*: chị này gian thấy mồ = =…..Shinku: Ta cũng thấy vậy *vuốt cằm*)…

Vương gia chết tiệt, có dũng khí khiêu khích ta, xem ta như thế nào thu thập ngươi! Làm sao cũng phải khiến ngươi dục hỏa thiêu đốt.

Đột nhiên ôn nhu, làm cho Lân vương hơi kinh ngạc một chút. Chợt lộ ra nét tươi cười mê hồn, ẩn trong đôi mắt thâm tình nhìn chăm chú vào Tiểu Tiểu, làm cho Tiểu Tiểu thấy tụ trong mắt hắn ngay lúc đó là dục vọng…

Bên ngoài tiếng động lớn vang lên làm tất cả dừng lại, Tiểu Tiểu đang đắm chìm trong đôi mắt hắn thanh tỉnh lại. Đôi mắt của người đàn ông này, thật đúng là không thể nhìn, rất quỷ dị, thiếu chút nữa vừa rồi như hắn nói. Phía sau có vật gì cứng cứng, hướng mông của mình? Mặt hơi đỏ một chút, xem ra không riêng gì mình, ngay cả đàn ông hư hỏng đều sinh lòng ái mộ rồi đây, Tiểu Tiểu một chút cử động cũng không dám đứng. Sợ mình hơi chút vừa động, Vương gia sẽ xơi mình ngay luôn, nếu như vậy, ngày đó Thủy Thủy cố gắng chẳng phải là uổng phí?

Cửa chính tướng phủ, tất cả đồng loạt quỳ xuống, chỉ thấy một cỗ kiệu xa hoa dừng lại. Mà người quỳ ở dưới cũng đồng thanh xin thỉnh an Quý phi, không thấy gọi mình đi, thật đúng là chiếu cố mình, Tiểu Tiểu nghĩ lại chưa từng có quỳ qua bất luận kẻ nào đâu đấy?

Quý phi? Không phải nói là hay phi sao? Chẳng lẽ Quý phi và phi vốn là một cấp bậc? Vậy phải tăng một chữ ‘quý’ làm cái gì? Phiền toái, thật đúng là ăn no rồi rỗi việc?

Một nữ tử quần áo hoa mỹ từ trong kiệu được dìu ra, trên đầu rất nhiều vật trang sức, làm cho Tiểu Tiểu bị ép nhìn tới khó chịu, thật không biết sao nàng ta có thể chịu được. Xem nàng kia dáng vẻ thật yếu đuối, phỏng chừng cũng là một đóa liên hoa trong thiên hạ, đáng tiếc một đóa hoa tốt như vậy tiến Hoàng thượng ,vậy chẳng phải là đóa hoa trên bãi phân trâu sao…

Người theo nàng ta trở về không nhiều lắm, sau khi hạ kiệu, những người đó đương nhiên rời đi ngay, còn lại hai người cung nữ cùng nàng ta vào tướng phủ. Bởi vì chỉ nhìn được từ một góc, Tiểu Tiểu vẫn không nhìn được mặt của nàng ta, nhưng ở cùng trong viện, muốn gặp mặt hẳn là không khó nhỉ? Sau này lại nhìn cũng dễ thôi…

Lân vương chứng kiến Tiểu Tiểu nhìn không dời mắt, ác ý nhích lại gần phía Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu bực mình mặt nhăn mày nhó, nhìn cách đó không xa đám người rộn ràng nhốn nháo, tay nàng tùy ý vung về phía sau, thân thể chấn động một lát, tay vừa lúc đánh vào dục vọng mạnh mẽ của Lân vương , Lân vương thở dốc vì kinh ngạc…

“Xin lỗi, Vương gia, ta thật sự không phải cố ý. Vừa mới đánh vào chỗ nào của ngài rồi, đau không?” Vẻ mặt không biết xấu hổ nhìn người đàn ông, Tiểu Tiểu chuẩn bị tâm lí mình sẽ bị mắng rồi đây.

“Không có việc gì!” Không đành lòng trách phạt vẻ mặt ngây thơ kia của cô nàng, Lân vương rầu rĩ nói. Nữ nhân, sau này, chờ ta quang minh chính đại có được nàng, ta thế nào cũng phải cho nàng bảy ngày bảy đêm không xuống giường được! Trong lòng Lân vương âm thầm thề thốt.

Bên ngoài đợi mọi người vào nhà rồi, ôm thắt lưng Tiểu Tiểu, Lân vương trực tiếp đi ra ngoài tướng phủ. Xem sắc trời một chút, sắp đến giữa trưa rồi, hắn quan tâm hỏi: “Tiểu Tiểu, buổi sáng nàng cũng không có ăn cơm, đói bụng chưa? Chúng ta ăn cơm trước nhé?”

Tiểu Tiểu cảm kích nhìn hắn một cái, mặc hắn dẫn đi tới quán ngay gần đó. Vương gia mặc dù vừa nãy hơi hư hỏng, nhưng bản chất là tốt, bây giờ lại cố gắng để quan tâm người khác.

“Sao lại dùng loại ánh mắt này nhìn ta hả, Tiểu Tiểu, đừng nói là nàng bỗng nhiên phát hiện ra ta rất khá đấy nhé? Ta vốn rất không tệ, nàng xem ta lớn lên ngọc thụ lâm phong…” Lân vương bắt đầu khoe mẽ, Tiểu Tiểu quay đầu đi chỗ khác, cả giận nói:

“Vương gia, muốn cho ta ăn ít thì nói rõ ra được rồi, sao lại phải nói mấy lời mắc ói như thế?”

“Này… Chẳng lẽ ta nói có sai hay sao?” Chứng kiến Tiểu Tiểu không kiên nhẫn, Lân Vương cười làm lành nói: “Tiểu Tiểu, không nói nữa, ta không nói nữa, chúng ta mau ăn đi, ăn xong rồi, đi xem phòng ở đi…”

 

Tác giả:

& muốn viết lại, muốn tiền à, có khi nhân nói, buổi tối truyền thêm một chương! &

 

End Chương 27

4 thoughts on “[Thuận tay dắt ra một ” Bảo bảo “] Chương 027

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s