Bái sai đường

[Bái sai đường] 1.3

Chương 1.3

Lưỡng đạo kiếm mi đen nhánh anh tuấn, sống mũi cao thẳng, còn có làn môi có độ dày vừa phải, khuôn mặt sâu xa, cùng với cặp mắt đen nhánh thâm thúy kia, rõ ràng chính là Tần Thiên Thời nha!

“Buổi trưa, cô nói cô sinh vào buổi trưa?” Trong mắt hắn xẹt qua một tia hứng thú khó hiểu, nhưng trong chốc lát liền tiêu biến ở nơi sâu trong ánh mắt, tiếp đó khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra một chút ý cười, câu dụ chớp mắt với nàng, lẩm bẩm nói: “đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xứ (đi tìm mòn cả giày), có được thật là không tốn công sức.” (Nguyên văn: . 踏破铁鞋无觅处, 得来全不费工夫 Đạp phá thiết hài vô mịch xứ,đắc lai toàn bất phí công phu)

“Huynh là ai? ” Bạch Tiểu Mộc bỗng nhiên chỉ vào hắn chất vấn.

Nàng đã phát hiện ra rốt cuộc có chỗ nào không đúng rồi, người này toàn thân tỏa ra một cỗ tà khí nói không nên lời, một chút cũng không giống Tần Thiên Thời đoan nhã tư văn.

Còn có ánh mắt của hắn thời khắc này nhìn nàng đến lạnh sống lưng, nàng từ nhỏ đã theo cha và các thúc thúc bá bá luyện võ, sống ngày tháng đánh đánh giết giết cũng gần hai mươi năm rồi, có thể nói trước nay chưa từng sợ bất cư thứ gì cả, nhưng giờ phút này, nàng lại cảm thấy bản thân phảng phất giống như tiểu bạch thỏ bị một con dã thú đói lâu ngày nhắm trúng, rất nhanh sẽ bị nuốt chửng vào bụng.

“Tôi là ai? các người đem tôi cướp đến đây, mà lại không biết tôi là ai sao?” Người đàn ông cười trào phúng.

Tia cười lạnh lẽo kia, làm cho Bạch Tiểu Mộc càng thêm xác định ý nghĩ của mình không sai.

“Huynh không phải Tần Thiên Thời, Huynh rốt cuộc là ai? Tại sao khuôn mặt lại giống Tần Thiên Thời như đúc? A! Chẳng lẽ là dịch dung?” Vừa nghĩ đến đây, nàng lập tức chất vấn: “Huynh dịch dung thành Tần Thiên Thời trà trộn vào Vọng Vân Trại, rốt cuộc là có mục đích gì?”

“Tôi không có dịch dung.” Hắn lấy tốc độ như quỷ mị phi thân đến trước mặt nàng, bàn tay có đeo bao tay màu đen nâng cằm nàng lên, tự ý đánh giá nàng.

Khuôn mặt trái xoan màu mật ong cộng thêm đôi hạnh mâu trong veo, dưới cái mũi ngọc tròn trịa là làn môi đỏ mọng nước, có thể gọi là xinh đẹp đáng yêu, nhưng không tính là tuyệt sắc. Hắn đột nhiên hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

cằm bị hắn vô lễ nắm lấy, làm cho Bạch Tiểu Mộc tức giận muốn đẩy tay hắn ra, không ngờ bàn tay đeo bao tay màu đen ấy của hắn, lại giống như thiết kiềm chặt chẽ giữ lấy cằm nàng, làm cho nàng dùng hết sức lực cũng không đẩy được ra.

“Không thể nào, nếu như huynh không dịch dung, sao có thể giống Tần Thiên Thời như đúc vậy được?” nàng sắng giọng, nhanh chóng đưa tay còn lại ra, ý đồ muốn kéo lớp da mặt bên ngoài của hắn.

Nhưng hắn dễ dàng dùng tay còn lại bắt lấy tay nàng.

“Tôi giống Tần Thiên Thời như đúc, chỉ có một nguyên nhân, đó là bởi vì…” Hắn xem xét nàng, chậm rãi mở miệng, gỡ bỏ nghi hoặc của nàng. “Tôi là ca ca sinh đôi của hắn.”

“Cái gì? Huynh là ca ca sinh đôi của huynh ấy” thật không ngờ sẽ nghe được đáp án này, Bạch Tiểu Mộc trợn mắt líu lưỡi.

Nhìn thấy nàng vẻ mặt kinh ngạc, hắn tốt bụng nói thêm cho nàng một chuyện. “Bởi vì Thiên Thời hôm qua vô ý bị trẹo chân, cho nên hôm nay tôi mới thay hắn đến Dương gia đón dâu.”

Ở trên đường đi hắn đã sớm phát hiện bị người ta theo dõi, lúc mới đầu không rõ ý đồ của đối phương, cho nên hắn chỉ yên tĩnh quan sát tình hình, không có đánh rắn động cỏ. Không lâu, hắn phát hiện mục tiêu của bọn họ chính là hắn, cho nên hắn tương kế tựu kế, cho nên hắn giả bộ bị bọn họ dùng**hôn mê, bắt đến chỗ này. Từ lời nói chuyện mới vừa rồi của hai người họ, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ, mục đích mà người của Vọng Vân Trại cướp hắn đến đây rồi.

Thật không ngờ lần này đến đây, lại khiến hắn tìm được người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm.

“Nói như vậy, huynh thật sự là ca ca của Tần Thiên Thời?” Bạch Tiểu Mộc giật mình trừng mắt nhìn hắn. Cha cư nhiên lại cướp ca ca của Tần Thiên Thời về đây, tiếp theo phải làm sao?

“Không sai, tên tôi là..” Nhìn chằm chằm nàng, hắn chậm rãi phun ra ba chữ. “Trầm Thiên Thu.”

Í! “Trầm Thiên Thu? sao tên huynh lại giống với tên của Độc vương Trầm Thiên Thu vậy?”

“Bởi vì, tôi chính ta người mà cô đang nhắc đến.” Hắn cười đáp.

Nghe vậy, Bạch Tiểu Mộc giống như nhìn thấy quỷ, kinh hãi trợn to mắt, lại nhìn đôi tay đeo bao tay màu đen kia. “huynh thật sự là Độc vương Trầm Thiên Thu”

Giang hồ đồn đãi, Độc vương Trầm Thiên Thu quanh năm đeo đôi bao tay màu đen, làm người nửa chính nửa tà, hỉ nộ vô thường, một thân bản lĩnh dụng độc xuất thần nhập hóa, có thể dùng độc giết người một cách vô hình, do lúc hắn xuất hiện, trên đầu luôn đội một chiếc duy mạo (*) màu đen, vì thế người trong giang hồ ít ai thấy qua chân diện mục của hắn.

Bình thường người am hiểu dụng độc, võ công cao cường vốn gặp không nhiều, nhưng nghe nói võ công của hắn cùng với công phu dụng độc sâu không lường được.

Sự tích về hắn nhiều không kể xiết, hắn từng lấy độc tiêu diệt Khô Lâu Bang (khô lâu=đầu lâu người chết) làm xằng làm bậy, cũng từng dùng độc đem đám đạo tặc bạo ngược cả vùng Giang Nam độc cho thành si ngốc phế nhân.

Nhưng hắn cũng sẽ dùng độc đem người mà hắn nhìn không thuận mắt chỉnh cho muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Bởi vậy mới có lời đồn hắn coi mạng người như cỏ rác, thị phi bất phân, là chính hay tà còn phải xem tâm tình lúc đó của hắn mà định.

“Không sai.” Nhìn nàng lộ ra vẻ kinh hãi, miệng Trầm Thiên Thu lộ ra một nụ cười lạnh khiến cho bàn chân người ta ớn lạnh.

Bởi vì ông ngoại chỉ có duy nhất một cô con gái là mẫu thân hắn, cho nên lúc đầy tháng của hắn, liền bị ông ngoại đem đi, ngoài ra còn đổi họ theo họ của ông ngoại, kế thừa hương hỏa của Trầm gia. Bởi vì ít khi về Tần phủ, lại cố ý giấu giếm, cho nên chỉ một số ít người thân cận mới biết Tần gia còn có một đại công tử, người ngoài thì không có ai biết.

Dù lá gan của Bạch Tiểu Mộc có lớn cỡ nào đi nữa, thời khắc này cũng nhịn không được mà phát run. Trời ơi! Cha thế mà lại đi cướp Độc vương Trầm Thiên Thu về đây, lúc này nếu như hắn bực mình, e rằng tất cả người trong Vọng Vân Trại cũng khó thoát khỏi độc thủ của hắn.

“Huynh, huynh đừng trách đám người cha tôi, tất cả đều là lỗi của tôi, muốn chém muốn giết thì tính lên người tôi được rồi, đừng làm hại đến bọn người cha tôi, a!” Nói đến đây, nàng đột nhiên nhớ đến một chuyện. “Đại Phú đột nhiên bất tỉnh, có phải huynh đã hạ độc thủ với huynh ấu hay không?”

“Tôi không hạ độc thủ với hắn, là tự bản thân tên đần độn ấy đụng trúng mặt tôi. ” Toàn thân hắn đều là độc, chỉ cần có người chạm vào da thịt hắn, liền bị trúng độc, hắn cười nói tiếp: “Cô yên tâm, tôi hiện tại tâm tình rất tốt, không định giết bất kì người nào.” Cuối cùng cũng tìm được người sinh vào buổi trưa mồng năm tháng năm, bây giờ tâm tình của hắn cực kì tốt, bất kì ai đắc tội với hắn, hán đều có thể không tính toán.

Trong nháy mắt, trong lòng hắn đã quyết định, nếu bọn họ đã cướp hắn đến đây, là vì muốn hắn cùng cô gái này thành thân, vậy hắn liền “tốt bụng” thành toàn cho bọn họ đi.

“Vậy sao huynh còn chưa đem giải dược qua đây?” Bạch Tiểu Mộc vươn tay đòi hắn giải dược. Người trong giang hồ ai cũng biết, một khi trúng độc của Độc vương Trầm Thiên Thu, chỉ có giải dược của hắn mới giải được độc.

“Không gấp, hắn nhất thời nửa khắc còn chưa chết được, đợi tôi cùng cô bái đường xong, tự sẽ cho hắn giải dược.” Hắn chậm rãi nói.

“Bái đường” nàng kinh ngạc trừng mắt nhìn hắn. Hắn, hắn thế mà  muốn cùng nàng bái đường, nàng kinh sợ lắc đầu. “Không, tôi không bái đường cùng huynh.”

“Tại sao?” Nghe được lời nói của nàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ của Trầm Thiên Thu lộ ra vẻ tức giận. “các người đem tôi cướp đến chỗ này, không phải vì muốn tôi cùng cô thành thân sao?” Hắn đã đáp ứng rồi, nàng lại dám cự tuyệt!

Hai mắt đen nhánh vương chút màu xanh kia của hắn, nhìn Bạch Tiểu Mộc đến nỗi muốn sởn tóc gáy. “Bọn người cha tôi cướp sai người rồi, huynh lại không phải Tần Thiên Thời, tôi làm sao có thể gả cho huynh?”

“Cô muốn gả cho Tần Thiên Thời là không có khả năng, nếu tôi đã có dung mạo giống với Tần Thiên Thời, cô gả cho tôi cũng giống như gả cho hắn.” Tảng âm của Trầm Thiên Thu lộ ra một tia dụ dỗ.

“Không….” Bạch Tiểu Mộc còn chưa kịp mở miệng, liền nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân đang đi tới, lập tức có người đẩy cửa phòng ra, ló đầu liền nói!

“Tiểu Mộc, hỉ đường đã chuẩn bị xong rồi, có thể dìu Tần công tử ra ngoài bái đường. Í, Tần công tử tỉnh rồi à?” Trân Châu ngoài ý muốn nhìn thấy Trầm Thiên Thu đứng trước mặt Bạch Tiểu Mộc.

Theo lý thuyết, trại chủ bọn họ hạ**sẽ khiến hắn ngủ mê tới buổi tối mới đúng, sao nhanh như vậy đã tỉnh lại rồi?

 (*) Duy mạo: Mũ có màn đen che mặt lại, giống những hiệp khách cổ đại.

Advertisements

9 thoughts on “[Bái sai đường] 1.3

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s