Hoa thải thái tử gia

Hoa thải thái tử gia CHƯƠNG 6.2

CHƯƠNG 6.2

” Dạ Tu La, xem hôm nay ngươi còn chạy được đi đâu ”

” Hừ! Dạ Tu La ta chạy trốn khi nào? là các ngươi chạy trốn thì có ”

” Mặc kệ như thế nào, yêu nữ ngươi hôm nay chết chắc rồi “

” Còn lôi thôi gì nữa? muốn lên thì nhanh một chút ” Vân Phi Yên nhẹ nhàng bay lên, đứng ở nơi bao quanh bởi hoa vận nội công để khống chế cánh hoa, chỉ trong nháy mắt những cánh hoa vốn mềm mại xinh đẹp liền giống như lợi kiếm đâm về phía những tên tiểu nhân muốn đánh lén nàng.

” Nhanh! Yên nhi gặp nguy hiểm ” Long Ngự Phong cảm ứng được tình cảnh của Vân Phi Yên liền giục ngựa đi trước…

” Như thế nào? đây mà gọi là tác phong của danh môn chính phái sao? đánh úp sau lưng? ta với các ngươi không oán không thù, các ngươi muốn giết ta chẳng qua là muốn nâng cao địa vị của mình trong giang hồ, mà bản thân lại không giết được ta nên mới liên thủ với nhau đúng không? ” vài người của đại phái xấu hổ cúi đầu, Vân Phi Yên dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua bọn họ, khóe miệng lộ ra một nụ cười khinh bỉ.

” Hừ! yêu nữ ngươi, ai ai cũng muốn diệt trừ, còn nói cái gì quang minh với chả không quang minh! chỉ cần có thể giết ngươi, thì chính là vì dân trừ hại! ” vài tên thuộc môn phái nhỏ chỉ sợ chưa đủ loạn mà thêm vài câu châm ngòi.

” Mọi người cùng nhau lên, ai diệt trừ được yêu nữ này thì sẽ là võ lâm minh chủ của chúng ta ” không biết là ai hô lên một tiếng như vậy mọi người cũng không màng đến cách nói giang hồ đạo nghĩa mà đồng loạt xông lên. Vân Phi Yên nhanh tay lẹ mắt trừ được vài tên đánh lén, Bùi Tư Tư cũng đã gia nhập trận đấu, ha, thật không ngờ võ công của Tư Tư lại tốt như vậy. Vân Phi Yên phân thần liếc nhìn Bùi Tư Tư một cái. Nhất thời không chú ý liền bị đâm trúng một đao, hồng y giai nhân mang theo mùi máu tanh mùi hương hoa cùng với bọn người kia tàn sát nhau, khu rừng vốn an tĩnh tường hòa thời khắc này lại trở thành địa ngục nhân gian. Tiếng kêu la, tiếng tàn sát, tiếng thương khóc, tiếng phẫn nộ giao tạp vang lên. Trong đó có một tiếng cười nhỏ suýt nữa bị át đi không nghe được.

” Ha ha….như thế nào? nhiều người vây giết như vậy, ta đáng giá để các ngươi bỏ nhiều mạng đến thế sao? ”

” Giết nàng ta báo thù cho những người đã chết của chúng ta! ” nhất thời các môn phái không cần câu nệ gì nữa. Đánh lén, ám khí, độc dược cái gì cũng dùng được. Vân Phi Yên đối mặt với cách đánh này hiển nhiên hao tốn rất nhiều sức lực, nhất thời bị ám khí làm cho bị thương vài chỗ. Trong lúc né tránh độc dược, không chú ý có kẻ đánh lén hướng ngực nàng đâm tới.

” Yên nhi cẩn thận! ” thời gian đứng yên lại, nhất thời tất cả những người ở hiện trường đều ngây người, chỉ thấy một nam tử tuyệt sắc té xuống trước mặt Vân Phi Yên. Long Ngự Phong lộ ra một nụ cười an tâm, nhắm mắt lại chìm sâu vào giấc ngủ. May là Yên nhi của hắn không sao.

” Không! ” Vân Phi Yên ôm lấy hắn ngửa mặt lên trời kêu thét lên ” Ngự Phong! chàng không thể như vậy, chàng đi rồi thì triều đình phải làm sao? Con của chúng ta phải làm sao? còn ta phải làm sao bây giờ? ” có lẽ là nàng đã đả động đến hắn, Long Ngự Phong suy yếu phát ra một chút thanh âm

” Yên nhi, đừng khóc, nước mắt của nàng làm ta đau lòng, người của ta lập tức đến ngay, nàng phải…. sống tiếp! ” Long Ngự Phong và Vân Phi Yên đồng thời nôn ra một ngụm máu tươi, bọn họ ai cũng không phân rõ được ngụm máu này vì ai mà trào ra.

” Không! ta không đáp ứng! nếu như chàng đi rồi, một mình ta sống tiếp còn có ý nghĩa gì nữa? ”

” Yên nhi, nàng thật đẹp thật đẹp quá….. ” lần này Vân Phi Yên hoàn toàn mất đi cảm ứng tâm linh với Long Ngự Phong

” Đừng đi, đừng để ta lại một mình! đừng mà! ” trên mặt Vân Phi Yên xẹt qua một trận ấm nóng, nhưng nàng không còn sức lực để bận tâm đến nó, chỉ ôm lấy hắn khóc rống. Đám người Trương Đình khi đuổi đến nơi cũng yên lặng bất động nhìn Vân Phi Yên và Long Ngự Phong.

” A! quỷ! ” không biết là kẻ nào thức tỉnh trước kinh hách kêu thảm lên một tiếng. Tất cả những người ở hiện trường không có cách nào hồi phục lại tinh thần. Không biết là do nhìn thấy Long Ngự Phong ngã xuống mà kinh sợ hay là Vân Phi Yên khiến bọn họ kinh sợ. Trong mắt họ chỉ nhìn thấy Long Ngự Phong bình yên nằm trong lòng Vân Phi Yên, nàng một thân diễm hồng sắc mặt còn tái nhợt hơn cả hắn, trên hai gò má tái nhợt của  nàng có thứ không phân rõ là nước mắt hay máu tươi. Hai gương mặt tuyệt mỹ như thi như họa. Nàng ôm lấy hắn, lộ ra với hắn một nụ cười mị hoặc, nhẹ nhàng nói chuyện với hắn, dường như sợ đánh thức hắn. Thanh âm của nàng rất nhẹ rất nhẹ, nhẹ đến nỗi gần như không nghe thấy.

” Ngự Phong! ta biết chàng chẳng qua chỉ là đang ngủ say mà thôi, giống như mười năm trước cũng ngủ trong lòng ta giống như vậy, những người ở đây thật chướng mắt lắm đúng không? ta đem bọn họ giết hết rồi sẽ bồi chàng được không? như thế chúng ta có thể đời đời kiếp kiếp ở bên nhau rồi, sẽ không có người chia cắt chúng ta nữa. Chàng đợi ta, sẽ nhanh thôi. ” Vân Phi Yên nhẹ nhàng đặt Long Ngự Phong xuống đất sau đó đứng dậy. Hồng y lượn lờ, cánh hoa tung bay, huyết lệ đỏ tươi trên khuôn mặt cũng không lau đi, khuôn mặt tái nhợt cười tuyệt diễm, nhưng thời khắc này nhìn giống như sứ giả đến từ địa ngục, nhẹ nhàng đến trước mặt họ bắt đầu giết chóc…

Tại tràng giết chóc này không ít người sợ hãi đào tẩu, Dạ Tu La giờ phút này là sứ giả địa ngục, có lẽ từ nay về sau đây vĩnh viễn sẽ là bóng ma trong lòng họ. Vân Phi Yên không rảnh bận tâm đến những người tẩu thoát, bây giờ nàng chỉ muốn yên tĩnh ở bên Long Ngự Phong, một trận ấm nóng từ trong thân thể nàng chảy ra giữa hai chân, bụng đau đớn cũng không thèm để ý đến, chỉ vỗ nhẹ ” hài tử đừng nháo nữa! chúng ta cùng nhau đi tìm phụ hoàng, Ngự Phong ta đến đây, chàng xem đây là con của chúng ta ” nói rồi nằm trong lòng Long Ngự Phong ôm lấy hắn chìm vào giấc ngủ..

Bùi Tư Tư cũng bị dọa choáng váng, nàng nhìn Vân Phi Yên nằm trong lòng Long Ngự Phong, rốt cuộc nhịn không được đi đến chỗ bọn người Trương Đình.

” Yên tỷ tỷ và hoàng thượng làm sao bây giờ? không thể để bọn họ cứ nằm mãi như thế! ” mãi cho đến lúc Bùi Tư Tư mở miệng đám người họ mới hồi phục tinh thần

” A! đúng rồi, thái y! chúng ta có đem thái y tới! ” Lý Triết sắc mặt ửng đỏ nhìn Bùi Tư Tư nói.

” Vậy còn ngẩn người ở đây làm gì? mau để họ đến xem có cứu chữa được không ! ” Bùi Tư Tư tức giận trừng mắt với hắn.

Trương Đình đem theo thái y bước nhanh đến chỗ Long Ngự Phong bọn họ. Nếu không phải không đúng thời điểm thì hắn nhất định sẽ cười to một trận, tư trước đến nay chưa có người nào dám nói chuyện như thế với Lý tướng quân, nha đầu này….chậc chậc…

” Sao rồi thái y? ” Bùi Tư Tư cuống quít truy hỏi

” Vân tiểu thư không sao, nhưng phiền toái chính là hoàng thượng, may là trên thanh kiếm không có độc, hai ngày này chúng thần sẽ đích thân chăm sóc cho hoàng thượng, các người yên tâm đi! ”

” Ngươi nói là hoàng thượng còn có thể cứu chữa được? ” Trương Đình kích động quên mình ôm lấy thái y.

” Cứu được, chỉ là không thể di động cũng không thể lại để xảy ra bất kì sai sót nào, còn mong Lý tướng quân và thị vệ đại nhân đích thân bảo hộ tốt cho hoàng thượng. ”

” Đây là việc nên làm “. Thái y yên tâm đi sắc thuốc, những người trong phòng cũng cảm thấy yên tâm….

Trải qua vài ngày điều trị Long Ngự Phong đã có thể xuống được giường.

” Không phải nói Yên nhi không có việc gì sao? sao đến giờ vẫn chưa tỉnh lại? ”

” Hoàng thượng, Vân tiểu thư cứ nghĩ ngài đã chết, trong ý thức của nàng không muốn tỉnh lại, dùng thuốc cũng không có tác dụng ”

Long Ngự Phong đau lòng nhìn Vân Phi Yên ” Yên nhi nàng mau tỉnh lại đi! chỉ cần nàng tỉnh lại thì có thể thấy được trẫm, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa. ”

” Hoàng thượng ngài phải bảo trọng long thể! nếu như Yên tỷ tỷ nhìn thấy nhất định sẽ rất đau lòng, ngài yên tâm, Yên tỷ tỷ nhất định sẽ tỉnh lại ” Bùi Tư Tư mấy ngày nay nhìn thấy tình cảm khắc sâu của bọn họ đã cảm động khóc ra thành tiếng.

” Các ngươi lui xuống trước đi, trẫm muốn nói chuyện với Yên nhi, còn Vương thái y, thương thế của trẫm trong mấy ngày này nhanh chóng trị khỏi, Lý Triết ngươi cũng kiểm kê binh lực một chút đi! ”

Trương Đình và Lý tướng quân nhìn Long Ngự Phong thật sâu, bọn họ biết hắn muốn làm gì, từ thời khắc mấy ngày trước nhìn thấy Vân tiểu thư vì hắn rơi huyết lệ trở đi bọn họ đã biết hắn cũng sẽ vì nàng báo thù, nàng xứng đáng với thâm tình của hắn….

Advertisements

2 thoughts on “Hoa thải thái tử gia CHƯƠNG 6.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s