Hoa thải thái tử gia

Hoa thải thái tử gia CHƯƠNG 5.1

Chap mới ra lò đây ^^!

CHƯƠNG 5.1

” Muội tên là Bùi Tư Tư, tỷ gọi muội là Tư Tư được rồi, muội nên xưng hô với tỷ sao đây? “

” Cứ gọi ta Vân Phi Yên đi! “

” Muội  năm nay vừa hai mươi, vậy gọi tỷ là Yên tỷ tỷ nhé! ” Bùi Tư Tư từ nhỏ đã sùng bái Vân Phi Yên, thật không ngờ tỷ ấy là một tuyệt sắc mỹ nhân đúng như những gì cha nói. Vân Phi Yên cười nhạt coi như là đồng ý. Suốt dọc đường đi Bùi Tư Tư giống như chim sẻ kêu réo không ngừng. Ha ha, đúng là một nữ tử đáng yêu.

Bất tri bất giác đã đến Hồng Diệp sơn trang

” Cha, con về rồi, xem con đem theo ai đến này? ” Bùi Tư Tư vừa bước vào cửa liền khoe với phụ thân. Bùi lão gia vừa nhìn thấy người mới đến ngay lập tức quỳ xuống

” Cảm tạ ân cứu mạng của ân nhân năm đó, nếu không lão phu cũng không sống được đến bây giờ ”

Vân Phi Yên không ngờ đúng như những gì Bùi Tư Tư nói. Nhưng nàng vốn không nhớ có Bùi lão gia này

” Bùi lão gia mời người đứng dậy trước, ta đã không nhớ những việc năm đó rồi, không thể nhận đại ân này của người ”

” Năm đó lão phu bị người ta truy sát trong rừng, là cô nương giải thoát lão phu khỏi khốn cảnh đó.”

Từ lúc vừa bước vào cửa đã cảm giác được một đôi mắt cứ nhìn chòng chọc vào nàng, vì Bùi lão gia quỳ lạy nên làm lơ nó không muốn để ý đến, thật không ngờ như vậy lại càng khiến người ta không thể phớt lờ, Vân Phi Yên nhíu mày nhìn về hướng của ánh mắt đó, nhìn thấy một nam tử vẫn đang đứng yên nhìn chòng chọc nàng, ánh mắt nóng bỏng như nhìn thấy người yêu, hận không thể ngay lập tức ôm vào trong lòng

” Vị này là? ”

” Ớ, đây là khuyển tử Bùi Tư Hoành, con dâu Đường Nhiễm ” Vân Phi Yên gật đầu không nói gì thêm nữa, đương nhiên ánh mắt nóng bỏng kia vẫn không biến mất.

” Cha, con nói cho cha biết nha, vừa nãy con gặp thổ phỉ, là Yên tỷ tỷ đã cứu con. Vân tỷ tỷ còn đáp ứng sẽ lưu lại nhà chúng ta nữa đó! thật tốt quá! ” Bùi lão gia vừa nghe lập tức cao hứng nhìn Vân Phi Yên

” Đa tạ cô nương đã cứu tiểu nữ, xin hãy lưu lại đây, hãy để chúng tôi báo đáp ân cứu mạng của cô nương, không biết xưng hô như thế nào với cô nương? ”

” Gọi ta là Phi Yên được rồi ”

” Yên nhi…”

Vân Phi Yên vừa thả lỏng lông mày ngay lập tức không nhịn được nữa mà nhìn về hướng Bùi Tư Hoành

” Bùi công tử, xin hãy gọi ta là Vân tiểu thư hoặc là Long phu nhân. ‘ Yên nhi ‘ không phải để ngươi gọi. Còn nữa, xin hỏi có phải ngươi đã quen dùng cái ánh mắt nóng bỏng nhìn chòng chọc người khác không? nhưng ta không thích. Xin ngươi hãy tự trọng. Bùi lão gia, xem ra nơi này không thích hợp với ta, Phi Yên xin cáo từ tại đây ”

” Yên tỷ tỷ, tỷ đừng đi. Tỷ bây giờ thì có thể đi đâu được, như vậy đi, sau này tỷ hãy ở cùng với muội, không cần phải nhìn thấy ca ca ” Bùi Tư Tư trừng mắt với ca ca, khó khăn lắm mới gặp được người mình sùng bái, chỉ muốn lưu cô nương ấy lại, nàng lại không phải không phát hiện ra ánh mắt ca ca nhìn Vân tỷ tỷ

” Đúng thế! lão phu tại đây xin hướng Long phu nhân bồi tội, chỉ xin cô nương hãy lưu lại đây để cha con chúng tôi được báo đáp ân tình của cô nương ” một tiếng Long phu nhân này của Bùi lão gia coi như là bồi tội, coi như là khuyên răn nhi tử. Chỉ như thế Vân Phi Yên đã bị Bùi Tư Tư kéo vào nơi mà Bùi Tư Tư ở.

Bùi Tư Hoành ánh mắt bi thương nhìn theo hướng Vân Phi Yên rời đi ” thì ra nàng đã gả cho người khác rồi à! ”

” Con làm vậy là sao? có ai đối đãi với khách nhân như con không? càng huống hồ lại là ân nhân cứu mạng của phụ thân và muội muội con? ” Bùi lão gia tức giận nhìn đứa con độc nhất của mình

” Cha, người biết không? từ lúc cha kể về nàng cho con nghe, con liền đã yêu nàng. Tuy rằng chưa gặp qua, nhưng con đã yêu nàng sâu đậm suốt mười năm ” Bùi Tư Hoành không ngờ nàng còn đẹp hơn trong tưởng tượng của mình. càng muốn có được nàng hơn ” cha, đừng ngăn cấm con, nếu như để nàng trở thành con dâu của cha như vậy thật tốt! ” Bùi Tư Hoành giống như tẩu hỏa nhập ma sâu trong ánh mắt đều là sự tham luyến.

Bùi lão gia bị sự tham luyến của con trai dọa đến nhay dựng lên ” thật là gia môn bất hạnh! ta làm sao lại dưỡng ra cái thứ con như ngươi chứ? ta cảnh cáo ngươi không được khinh cử vọng động (hành động lỗ mãng thiếu suy nghĩ), cô nương ấy vĩnh viễn là Long phu nhân, không phải là người mà ngươi có thể động đến. Nếu như vì sự tham luyến của ngươi mà hại chúng ta tan cửa nát nhà, ta có chết cũng không bỏ qua cho ngươi đâu! ” lần gặp mười năm trước, cô nương ấy vẫn còn là một cô gái ngây thơ, sau này lại có giang hồ đồn đại chuyện giữa cô nương ấy cùng thái tử, sau lại trốn mười năm cuối cùng được thái tử năm đó, mà cũng là hoàng thượng đón về hoàng cung. Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão tin cô nương ấy cuối cùng rồi cũng sẽ thuộc về hoàng thượng. Haizz! Bùi lão gia lắc đầu thở dài, nếu để hoàng thượng biết sự tham luyến của Tư Hoành đối với Phi Yên cô nương, nhẹ thì diệt môn nặng thì tru di cửu tộc. Haizz! thật không biết mình cứ nhất quyết lưu lại Vân Phi Yên là đúng hay sai…

” Yên nhi, cuối cùng cũng sẽ có ngày nàng là của ta! ” Bùi Tư Hoành vốn không biết tâm tư của phụ thân, một lòng chỉ nghĩ muốn có dược Phi Yên, lại bỏ mặc thê tử Đường Nhiễm của hắn. Đường Nhiễm thấy trượng phu nhìn Vân Phi Yên bằng ánh mắt si luyến, tức giận nhìn hắn, thành thân ba năm náy, cho dù sinh cho hắn hai đứa con, hắn cũng chưa từng nhìn nàng như vậy. Mỗi lần nhìn nàng tựa hồ như đang nhìn người khác vậy, lần này nàng hiểu rồi, thì ra nàng chỉ là thế thân, càng buồn cười hơn là nàng lại là thế thân của một người mà hắn chưa từng gặp qua. Nàng chỉ là thế thân của một người mà hắn tưởng tượng ra.

” Ha ha ha…. Bùi Tư Hoành, ngươi thật đáng cười! yêu sâu đậm người ta mười năm, người ta lại không biết ngươi là ai! uổng cho ngươi ba năm nay đem ta làm thế thân, hôm nay nhìn thấy người thật, ngươi biết ngươi ngu xuẩn bao nhiêu không? ” Bùi gia phụ tử xoay đầu lại nhìn nàng, bọn họ vừa nãy đều quên đi sự tồn tại của nàng. Bùi lão gia lo lắng nhìn con dâu, nhưng Bùi Tư Hoành lại không thèm để ý, trong tim hắn chỉ có một mình Vân Phi Yên, trong mắt sớm đã không có thê tử và phụ thân.

” Bùi Tư Hoành! ngươi cứ đợi mà tan cửa nát nhà đi! ” Đường Nhiễm nhìn cũng không thèm nhìn hắn mà rời đi.

Trong mấy năm nay nàng và Bùi Tư Tư giống như bằng hữu trong khuê phòng, nàng sẽ không vì việc này mà giận lây sang Bùi Tư Tư, đến phòng Bùi Tư Tư hướng muội ấy cáo biệt, đồng thời nhờ muội ấy chăm sóc hai đứa con.

” Tư Tư, ta đi đây, ca ca của muội điên rồi, hắn vì muốn có được Vân Phi Yên mà ngay đến phụ thân hắn cũng không nhận, muội mau cùng phụ thân rời khỏi đây đi! nếu không các người sẽ bị ca ca của muội hại cho tan cửa nát nhà đấy! hai đứa con là huyết mạch của nhà các người, muội và phụ thân để ta như vậy là được rồi, cứ để chúng nó lưu lại với các người đi! ca ca của muội không thể có được Vân Phi Yên đâu, giang hồ truyền ngôn muội lại không biết sao? hoàng thượng sao có thể từ bỏ Vân tiểu thư? Vân tiểu thư nói cho cùng cũng là người của hoàng thượng, ca ca của muội mà cứ như vậy, ngày triều đình vây bắt Hồng Diệp sơn trang không xa! ”

Những điều tẩu tẩu nói sao nàng lại không biết? nhớ lại lúc Vân tỷ tỷ cùng về với mình mà luôn nhìn về bầu trời phia bắc cùng với khuôn mặt đầy nước mắt, cho dù nàng có ngu đi nữa cũng biết trong lòng Vân tỷ tỷ chỉ có một mình hoàng thượng.

” Ừ, muội biết rồi, trên đường đi tẩu nhớ cẩn thận đó! ” haizz! ca ca sao lại như vậy? Yên tỷ tỷ giống như tiên nữ thần thánh, làm sao người tầm thường có thể làm tỷ ấy động lòng được? nghĩ trong thiên hạ người được Yên tỷ tỷ giúp đỡ nhiều biết bao, nếu đều như ca ca như vậy thì làm sao đến phiên ca ca chứ? nghe nói đương kim thánh thượng là một vị minh quân, vả lại còn được mọi người xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nam, nghĩ cũng chỉ có nhân tài như vậy mới xứng với Yên tỷ tỷ, khiến cho Yên tỷ tỷ yêu sâu đậm thôi?

Vân Phi Yên lại ngẩn người nhìn về bầu trời phía bắc rồi, mấy ngày nay Bùi Tư Hoành không lúc nào là không xuất hiên bên cạnh nàng, làm phiền nàng chết đi được, có lẽ nên rời đi rồi! không biết Long Ngự Phong có khỏe không? hắn có vui vẻ không?

” Yên tỷ tỷ” Bùi Tư Tư nhìn thấy nàng lại ngẩn người, lên tiếng làm gián đoạn suy nghĩ của nàng, nếu không sẽ lại ngồi như thế cả ngày.

” Tư Tư. Muội đến rồi, ta nghĩ cũng đã đến lúc nên rời khỏi đây.”

” Ừm, muội biết ca ca muội lại làm phiền tỷ nữa rồi. Nhưng hãy đáp ứng muội, đem muội cùng đi được không? ca ca càng ngày càng đáng sợ, cha muội cũng đã quyết định đem theo hai đứa trẻ đi ẩn cư, nhưng lại không yên tâm về muội, đem theo muội rời đi, muội biết ở cùng tỷ có lẽ sẽ có nguy hiểm, nhưng muội lại thấy rât vui, nói không chừng có thể gặp được tình yêu kiếp này, vả lại cha muội cũng đã đồng ý rồi, cha còn bảo muội nói cho tỷ, cha có lỗi với ân cứu mạng của tỷ, rước đến phiền phức lớn này cho tỷ, cha không còn mặt mũi nào nhìn tỷ nữa ”

Vân Phi Yên hiểu tâm tư của Bùi lão gia, nàng không hề trách người

” Đi, nói với cha muội tối nay chúng ta sẽ đi, để người bây giờ nhanh chóng rời khỏi đây đi thôi! nếu như đi sau chúng ta mà ca ca muội lại có hành động mất nhân tính, cha muội nhất định sẽ bị tổn hại, nhưng nhất quyết không được để ca ca muội biết, hiểu không? ”

” Ừ, muội đi liền đây ” thật không ngờ tham dục (lòng tham + dục vọng) của một con người lại điên khùng như vậy.

Advertisements

3 thoughts on “Hoa thải thái tử gia CHƯƠNG 5.1

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s