Hoa thải thái tử gia

Hoa thải thái tử gia CHƯƠNG 4.2

Ta lại tặng chương này cho nàng Skip_beat típ nè ^^!

 CHƯƠNG 4.2

Sau khi dặn dò cung nữ đem Phàm nhi Điệp nhi đến thì một mình lâm vào trầm tư, hôm nay xa cách không biết sau này còn có thể gặp lại các con hay không, mười năm nay đều là nàng tự mình nuôi lớn hài tử, không có sự tương trợ của kẻ khác, ngoại trừ hơn một tháng trước Long Ngự Phong muốn đưa bọn nó về, nàng còn chưa lần nào rời xa các con, nếu như mang các con cùng nhau rời đi, trong giang hồ còn không biết có bao nhiêu nguy hiểm đang chờ các nàng, nàng làm sao nỡ để các con cùng nàng lâm vào cảnh hoàn cảnh nguy hiểm được?

” Mẫu thân, người gọi chúng con? ” Phàm nhi mở miệng cắt đứt dòng suy nghĩ của Vân Phi Yên

” Đúng vậy, mới một ngày không gặp mà mẫu thân đã thấy nhớ các con rôi, nếu để mẫu thân không còn gặp lại các con nữa, mẫu thân phải sống thế nào đây? ” nhìn các con nước mắt của Vân Phi Yên nhịn không suýt chút nữa trào ra

” Mẫu thân, người sao vậy? sao lại nói những lời này? có phải người không còn cần Phàm nhi và Điệp nhi nữa? ” Phàm nhi cảm nhận được mẫu thân có gì đó khác lạ, khẩn trương truy vấn, ngay đến Điệp nhi cũng cảm thấy khẩn trương.

” Sao thế được? mẫu thân yêu các con như vậy, làm sao có thể không cần các con được? chỉ là sau này rồi các con cũng sẽ lớn lên, sẽ rời xa mẫu thân a ” may mà Vân Phi Yên đã cho cung nữ thái giám lui xuống hết, nếu những lới này để họ nghe được thì chính mình còn có thể rời khỏi đây sao? ” Phàm nhi, con người rồi cũng sẽ có sinh lão bệnh tử, nếu như có một ngày mẫu thân không còn thì con nhớ phải chiếu cố tốt cho muội muội, kiên cường giống như phụ hoàng trở thành một hoàng đế tốt, biết không? ”

Phàm nhi tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng đã biết suy nghĩ chín chắn nhìn mẫu thân nhận lời ” Phàm nhi bất luận gặp phải chuyện gì cũng nhất định sẽ bảo hộ tốt cho muội muội, học tập phụ hoàng, nhưng mẫu thân cũng đừng rời xa chúng con được không? ” trẻ con rốt cục cũng chỉ là trẻ con, mới nói đã khóc.

” Phàm nhi ngoan, nam tử hán đại trượng phu không được khóc, khóc sẽ không kiên cường nữa rồi, mẫu thân hứa sẽ luôn ở bên xem các con trưởng thành, đến đây, đây là hà bao (cái túi nhỏ dùng để đựng đồ hay đựng tiền) ta thêu các con mối người một cái ” hi vọng hai cái hà bao này có thể thay thế ta trông coi ở bên cạnh các con. Vân Phi Yên sâu đậm nhìn hai hài tử, giống như muốn đem bọn họ vĩnh viễn ghi nhớ. Sau đó ôm chặt lấy bọn họ hận không được dung làm một thể, nước mắt nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt.

” Phàm nhi, con đem muội muội đi chơi trước đi, mẫu thân mệt rồi muốn nghỉ ngơi một chút, lát nữa qua đây chúng ta cùng dùng bữa tối ” đợi hài tử vừa rời khỏi Vân Phi Yên cũng nhịn không được nôn ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt vì vết máu nơi khóe miệng càng trở nên trắch bệch. Lau đi vết máu ở khóe miệng tay nhẹ vuốt bụng, xin lỗi hài tử, mẫu thân không thể đem con đến thế giới này rồi, đừng hận mẫu thân, ngay đến mẫu thân cũng khó bảo toàn, hi vọng con kiếp sau có thể tìm được một nhà tốt…..

” Mẫu thân, lại giúp bọn con bắt bướm được không? ca ca rất ngốc nha, cái gì cũng  không bắt được ” Điệp nhi giở giọng trẻ con mà cáo trạng ca ca

” A a, được, mẫu thân giúp Điệp nhi của chúng ta bắt bướm ” cũng được! thời gian không còn nhiều, vậy thì phải vui vẻ chơi cùng các con đi thôi! thấy thói quen kén ăn của Điệp nhi Vân Phi Yên nhăn mày ” Điệp nhi, không được kén ăn, nếu không mẹ kế của con sẽ không thích đâu ”

Điệp nhi chu miệng đem những thức ăn mình không thích ăn hết. Lúc này nàng mới ôn nhu xoa đầu tiểu hài tử, nước mắt ngưng tụ nơi khóe mắt thủy chung không muốn mà rơi xuống ” Điệp nhi, tối nay chúng ta cùng nhau ở tại tẩm cung của ca ca được không? mẫu thân đã lâu không ôm các con ngủ rồi

” Được ” Điệp nhi cao hứng trả lời, nó rất muốn ngủ cùng mẫu thân. Phàm nhi nhìn Vân Phi Yên, nó cảm thấy hôm nay mẫu thân rất kì lạ, giống như tùy thời đều có thể rời đi vậy. Phàm nhi trầm mặc không nói lời nào mà ăn cơm.

 

Vân Phi Yên nằm ngủ giữa hai hài tử kể chuyện cho chúng nghe, cho đến khi hai bọn họ ngủ, nàng mới ngồi dậy vuốt ve chúng thất thanh mà khóc. Nước mắt rơi xuống mặt Phàm nhi làm nó thức giấc, nhưng nó vẫn không mở mắt, vì nó biết mẫu thân không muốn để nó biết là mẫu thân đang khóc. Qua một lúc sau nước mắt ngừng chảy, Vân Phi Yên giúp bọn nó đắp mền rồi xuống giường xoay người rời đi, để mặc cho tiếng đóng cửa vang lên Phàm nhi mới mở mắt ra, ngẩn người nhìn theo hướng mẫu thân vừa rời khỏi, nhẹ nhàng vuốt nước mắt của mẫu thân rơi trên mặt nó. ngày mai, ngày mai nhất định phải nói với phụ hoàng….

Khi Vân Phi Yên về đến tẩm cung thì Long Ngự Phong vẫn chưa về, hắn hiện giờ nhất định là đang ở cùng với vị công chúa kia? tối nay hắn sẽ về đây sao? có lẽ là khóc mệt rồi? bất tri bất giác ngủ thiếp đi….

Long Ngự Phong cùng mấy ngày giống nhau, lúc trở về thì Vân Phi Yên đã ngủ say, nhưng hôm nay hắn cảm thấy thật bất an, nhìn thấy khuốn mặt ngủ say của Vân Phi Yên tim lại dẫy lên một trận đau nhói. Sao lại như vậy? sắc mặt hôm nay của Yên nhi sao lại tái nhợt như vậy? hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng đi vào giấc ngủ, trong lòng nghĩ nhất định ngày mai phải truyền ngự y qua đây xem xem…

Long Ngự Phong sau khi ngủ đã mơ một giấc mộng, trong mộng Yên nhi rơi nước mắt quyến luyến vuốt ve hắn, khóc lóc hỏi hắn ” sao chàng lại đối với ta tàn nhẫn như vậy? phải dồn ta vào đường chết sao? tình cảm hơn một tháng nay đều là giả dối cả sao? ” một ngụm máu tưới từ trong miệng Yên nhi nôn ra, nôn ra cả người hắn, chưa kịp phản ứng lại bị hôn bởi đôi môi toàn là máu tươi, một cỗ máu tanh nồng đậm truyền vào cảm quan (cơ quan cảm giác), tiếp đó theo một trận mùi hương hắn liền chầm chậm ngủ thiếp đi….Long Ngự Phong vừa tỉnh lại liền phát hiện Vân Phi Yên đáng lí ra nên ngủ trong lòng hắn thì lại không thấy đâu, khi hắn nhìn thấy vết máu trên người mới phát giác ra giấc mộng đêm qua đều không phải là mộng, tim trở nên đau thắt lại

” Yên nhi…”

Vừa hạ triều liền thấy Long Phi Phàm vội vàng chạy tới

” Phụ hoàng, không thấy mẫu thân nữa, đến cả cung nữ trong tẩm cung của nàng toàn bộ đều không thấy, chiều hôm qua nhi thần đã không thấy các nàng đâu, sau đó thì mẫu thân cứ nói những điều kì lạ với bọn con, tối qua còn nhìn bọn con khóc rất lâu, phụ hoàng mẫu thân thật sự đã đi rồi sao? ”

” Ngay đến những người trong tẩm cung của mẫu thân đều thấy sao? rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? ” Long Ngự Phong nhẹ giọng lẩm bẩm, Yên nhi, nàng rốt cuộc đang ở đâu? ta còn phải đợi thêm bao nhiêu cái mười năm nữa?

” Lý Đức, ta phải xuất cung một thời gian, trong thời gian này nếu có chuyện gì, thì đi tìm thái thượng hoàng, tảo triều cũng để cho thái thượng hoàng đi!

” Phụ hoàng, con cũng muốn đi ” Phàm nhi một lòng chỉ muốn nhìn thấy mẫu thân ”

” không, Phàm nhi, con phải lưu lại trong cung chiếu cố muội muội, phụ hoàng sẽ đem mẫu thân con trở về ” theo sau là vài thị vệ, sau khi Long Ngự Phong an bài tốt mọi việc liền hướng Lạc Hoa Cốc mà đi nhanh…

Sau khi Vân Phi Yên rời khỏi kinh thành vốn không quay về Lạc Hoa Cốc, dù sao chết ở đâu mà chẳng giống nhau? hà tất quay về liên lụy sư phụ bọn họ? đi về hướng nam, có lẽ nàng sẽ tìm được một nơi ẩn cư nha? dù sao tất cả mọi người đều đã biết dung mạo của nàng, dứt khoát mà chết cũng tùy hứng nha! một thân diễm hồng (đỏ tươi) cộng thêm dung nhan tuyệt lệ, đi đến đâu mà không kinh diễm, có lẽ từ lúc phụ mẫu mất liền yêu thích màu đỏ của máu! nhiều năm nay, chỉ khi nàng làm Dạ Tu La mới dùng huyết sắc này đối diện thế nhân. nếu như giờ đây người trong giang hồ đều đã biết nàng, tùy lúc đều có sát lục ( việc chém giết), dứt khoát cũng là hợp ý nàng a.

Long Ngự Phong vừa đến Lạc Hoa Cốc liền biết nàng vốn không có hồi cốc, trong lòng càng thêm lo lắng, trong giang hồ ai cũng muốn giết nàng, nếu chưa còn chưa tìm được nàng, có chuyện gì xảy ra nghĩ cũng không dám nghĩ nữa a! tính từ ngày Yên nhi rời khỏi kinh thành đã ba ngày, ba ngày này hắn vội vã đến Lạc Hoa Cốc mà chưa tìm ở nơi khác, nhưng ba ngày này Yên nhi có thể đi rất nhiều nơi rồi, thiên hạ rộng lớn hắn nên như thế nào mới có thể tìm được đây? vả lại hắn cũng không bố cáo thiên hạ đi tìm, như vậy không phải để những người muốn giết nàng biết nàng đã rời khỏi kinh thành rồi sao? nguy hiểm như thế hắn không muốn liều lĩnh a!

” Yên nhi, nói cho ta, ta phải làm sao để tìm được nàng đây? ” mỗi lần nhớ đến ánh mắt ai sầu lúc sắp đi của Yên nhi, khuôn mặt tái nhợt dàn dụa nước mắt, cùng với máu tươi vẫy trên người hắn kia, giống như một nhát dao đâm sâu vào tim hắn vậy. Hắn không biết những u sầu của Yên nhi từ đâu đến, nhưng nàng lại biến mất như vậy, biến mất triệt để, không tìm ra được. Bất quá còn may là không có tin tức chính là tin tốt, chí ít thì Yên nhi vẫn còn sống, sống rất tốt, điều hắn cần làm hiện nay chính là tìm ra Yên nhi sớm hơn những người kia một bước. Đem về hoàng cung cử hành đại lễ phong hậu, như vậy thì người trên giang hồ sẽ không còn dám làm hại Yên nhi của hắn nữa…

 

” Mỹ nhân, yên tâm, đại gia sẽ hảo hảo thương nàng ” một tên trông giống như thổ phỉ nói với một cô nương thân bị trọng thương

” Vô sỉ! ta có chết cũng không tiện nghi cho ngươi ” cô nương dù chết cũng không muốn bị người khác làm ô nhiễm

” Dừng tay! bỏ cô nương ấy ra ” Vân Phi Yên ghét nhất là bọn thổ phỉ ức hiếp bá tánh thiện lương liền ra tay ngăn cản

” Ui! sao lại có thêm một mỹ nhân nữa, lại còn kiều diễm hơn người trước nữa! các huynh đệ! chúng ta có phúc rồi. ha ha…”

” Phải không? vậy thì cùng nhau lên đi! ” Vân Phi Yên lười biếng nhìn bọn chúng, mảy may không để bọn chúng trong mắt.

” Các huynh đệ lên! ai giúp ta bắt được mỹ nhân này làm áp trại phu nhân, ta sẽ trọng thưởng cho người đó ” vừa nghe lão đại nói xong bọn thổ phỉ đồng loạt xông lên, ai cũng muốn bắt được nàng để được ban thưởng của lão đại. Vân Phi Yên dùng khinh công nhảy lên không trung, bốn phía trong nháy mắt đã bị bao phủ bởi những cánh hoa xinh đẹp, tất cả mọi người đêu chăm chú nhìn thời khắc mộng ảo này mà quên cả việc chém giết, nhưng thời khắc tiếp theo những cánh hoa vốn đang vây quanh Vân Phi Yên đã như lợi kiếm đâm về hướng bọn chúng, mà bọn thổ phỉ này cho đến chết cũng quên là bọn họ phải giết Vân Phi Yên, bọn chúng chỉ nhớ đến thời khắc này, thật đẹp! thật đẹp!

Vân Phi Yên sau khi cứu được vị cô nương kia cũng không cũng không liếc nhìn nàng ta một cái liền bỏ đi, lúc này ai ở cùng nàng đều sẽ chịu liên lụy, như vậy cùng với việc nàng không cứu vị cô nương kia không phải đều giống nhau sao?

” Cô nương xin đợi một lát, tỉ là Dạ Tu La đúng không? ”

Vân Phi Yên nhất thời nhíu mày nhìn nàng ta ” sao? ngươi cũng muốn giết ta để nâng cao địa vị của mình trên giang hồ? ngươi cảm thấy ngươi giết được ta sao? ”

Vị cô nương kia khẩn trương nhìn nàng ” không, không, không, Dạ Tu La tỉ hiểu lầm rồi, ta không hề nghĩ muốn làm hại tỉ, ta chỉ muốn giúp tỉ, ta biết người trên giang hồ đều muốn giết tỉ, nhưng hãy tin tưởng ta, người nhà ta sẽ không làm hại tỉ, mười năm trước tỉ đã từng cứu qua gia phụ, hôm nay lại cứu ta. Tỉ đối với hai chúng ta có ân rất lớn, chúng ta sao có thể lấy oán báo ân được? ” vị cô nương kia vội vàng hướng nàng giải thích

Vân Phi Yên nghĩ dù sao thì ở đâu cũng giống nhau, vậy thì sao không nghe lời vị cô nương này nói đi? vả lại trước mắt nàng cũng không có nơi nào để đi, nếu như những lời vị cô nương kia nói đều là thật, tạm thời mình cũng có nơi trú thân, sau này rồi hãy tính, hiện tại còn có thể bỏ qua cho sự phản bội của hắn nữa không? trái tim giờ đây tan vỡ, hai hài tử cũng không ở bên cạnh nàng, cho dù bây giờ có chết cũng yên tâm rồi, nàng tin tưởng cho dù Long Ngự Phong đối với nàng bất nhân bất nghĩa cũng sẽ không đem hài tử ra trút giận, vả lại chính mình không phải đã rời đi đúng như tâm nguyện của hắn rồi sao? càng huống chi hổ dữ cũng không ăn thịt con a! ngẩng đầu nhìn về bầu trời hướng bắc, nàng đi rồi hắn sẽ nhớ đến nàng không? bất giác một giọt nước mắt rơi xuống mặt

” Đi thôi! ”

Vị cô nương kia ngẩn người nhìn nàng, tuy không biết nàng có chuyện thương tâm gì nhưng cũng thông minh không hỏi, miễn cho người ta cảm thấy bi thương.

6 thoughts on “Hoa thải thái tử gia CHƯƠNG 4.2

Mỗi còm - men là một động lực

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s